Home » Truyện
Mối Tình Sét Đánh (Chap 3)
tháng 3 20, 2013 |
Liếc sang Ánh Nam nói như để
trả thù lại câu hỏi bắt bẻ lúc nãy.
- Vào nhà chơi em, Ba Mẹ chị sau
nhà.
- Em đâu dã gặp hai Bác bao giờ đâu,
kì lắm chị ơi.
- Đứng ngoài này còn kì hơn, vào rồi
sẽ quen mà.
Dắt xe cùng Chị Vân vào nhà trong
nam còn quay lại nhìn Ánh như thách thức, trả đũa lại cô bé với những câu hỏi
và trả lời lúc nãy. Giờ Nam
mới để ý thấy Ánh có một nét đẹp rất riêng so với những người bạn hay những
người con gái Nam
từng thấy. Ánh trong chiếc quần lửng màu hồng, để lộ đôi chân trắng hồng của
người con gái xứ lạnh, hai mông nở tròn và đặc biệt là có gương mặt rất đẹp,
đẹp hơn chị Vân rất nhiều.
- Ba, Mẹ! Đây là Nam mà hôm qua con có nói đi chung
xe với con nè.!
Chị Vân giới
thiệu Nam với hai Bác khiến Nam
cũng có vẻ hơi ngượng ngượng.
- Dạ chào hai Bác!
- Lên nhà chơi đi Cháu, Hai Bác đang
bận cho gà ăn tý, ở đây hôi lắm!
- dạ không sao, con cũng là người
nhà nông mà.
- Cứ lên nhà chơi đi cháu!
- Mình có loại chè gì hả bác?
- À, chè bưởi, chè đậu xanh, khoai
môn, sầu riêng, …… Chè thập cẩm. Cháu ăn chè gì đây?
- Dạ cho cháu thập cẩm đi Bác!
- Nam vào quán này lần nào chưa Em?
- Em á? Em vào chỗ này ít nhất là
hai chục lần rồi đó chị à! Nhưng không phải buổi tối đâu mà em thường vào buổi
sáng hoặc buổi trưa.
- Nhưng ban ngày người ta đâu có bán
chè! – Ánh cắt lời Nam .
- Nam
vào đây đâu phải để ăn chè, Nam
vào đổ xăng mà.
Bắt bẻ được
Ánh một câu, Nam
cảm thấy khoan khoái trong lòng. Còn Ánh thì bĩu môi như ra vẻ như là giận Nam .
Chị Vân xen vào đúng lúc Ánh bĩu môi và cầm ly chè lên nhấm nháp từng tý khoai
môn.
- Ừ ha! Nam đi học trên bảo Lộc thì ngày
nào cũng phải đi ngang đây mà.
- Dạ, hầu như 1 tuần 7 ngày thì em
đi con đường này đủ cả 7, bạn học lớp em da số là ở trên Bảo Lộc, gần nhà Chị
Vân cũng có một đứa đó Chị. Ấy vậy mà chẳng mấy khi em nói chuyện với nó.
- Bộ trong lớp em ít nói lắm à Nam ?
- Đâu có! Em hình như là nói nhiều
thứ 2 hay thứ 3 lớp đó.
- Đúng là đồ nhiều chuyện, hèn chi
con gái nó ghét là đúng rồi. Thêm lần nữa Ánh xem vào.
- Chưa biết ai nhiều chuyện hơn ai
nhé! Nam
không chịu thua Ánh những khi nói chuyện.
- Đang đi học mà hút thuốc vậy à?
- Tại trên này lạnh với lại cũng
buồn nên hút thôi.
Chị Vân thấy Nam hút thuốc, chị cũng có vẻ không
đồng tình lắm.
Truyện tết cực ngắn
tháng 2 14, 2013 |
Rỗi
- Ừ, răng đâu mà cắn ông nhỉ - bà cười móm mém.
- Khỏi mua lôtô, bầu cua, cờ tướng... mất công.
- Ừ, tay đâu mà chơi ông nhỉ - giọng bà nghèn nghẹn.
- Khỏi ngâm kiệu, hành. Đừng nấu bánh chưng chi cho mệt. Hàng xóm cho là đủ ăn rồi.
- Vậy mình làm gì cho hết tết ông nhỉ? - mắt bà hoe hoe.
Tết thầy
Bố ạ, mỗi năm con thích nhất được nhìn thấy bố trong ngày mồng 3 tết.
Bố hôm ấy khác hẳn thường ngày. Không còn vẻ bệ vệ quyền uy. Không xế hộp sang trọng, không cặp samsonite kiểu cách.
Bố hôm ấy dậy sớm hơn bình thường. Bố không mặc những bộ vét đắt tiền mọi khi mà chọn một chiếc sơmi giản dị. Bố chải tóc rẽ ngôi ngay ngắn rồi dắt chiếc xe máy cũ ra khỏi nhà dù tay lái bố không còn vững.
Bố đi chúc tết thầy.
Tinh khôn
Sau một vòng thám thính, Chuột Nhắt báo cáo với Chuột Chù:
- Đại ca ơi, tết năm nay “vả” rồi, gia chủ toàn cất đồ ăn trong tủ lạnh, ở ngoài chỉ còn hai bịch hạt dưa khác loại hớ hênh.
- Có còn hơn không! - Chuột Chù tặc lưỡi.
- Mà em nghe lũ gián đồn loại hạt dưa nhuộm màu có hóa chất gây bệnh đó đại ca. Chắc mình ăn loại không màu cho nó lành.
- Chớ có mà dại dột. Tao chưa thấy thằng nào chết vì màu, nhưng khối đứa chết vì thuốc tẩy.
Tội nghiệp
Một bầy chim én vừa tung cánh vào trời xanh vừa tự hào chíu chít:
- Phía dưới bao người đang ngóng đợi chúng ta, những sứ giả của mùa xuân mang niềm vui đến muôn nhà.
Bất giác chúng trông thấy vài con chim vật vã bay loạng choạng như sắp đứt hơi bèn lấy làm kinh ngạc:
- Này, mùa xuân ấm áp đẹp tươi sao các bạn lại tả tơi đến thế?
Một chú chim xơ xác thều thào:
- Chúng tớ là chim phóng sinh. Sáng giờ được phóng năm lần rồi.
Thất sủng
Sầu Riêng than thở với Măng Cụt:
- Chúng ta là loại trái cây sang quý, suốt năm bao người thòm thèm. Thế mà tết đến lại phải chịu cảnh ra rìa, nhìn lũ quê mùa Cầu, Dừa, Đủ, Sung lên ngôi, thật mất mặt.
Măng Cụt ngáp dài tự thán:
- Ai biểu tên chúng ta đẹp quá làm gì!
Ở quầy hàng gần đó, Tiêu hóng chuyện nãy giờ quay sang nói với Điều:
- Hic, tưởng chỉ có chúng ta hẩm hiu, ế ẩm.
Tiếc
Khuya rồi mà con bé vẫn thút thít, mẹ nó dỗ dành:
- Đừng khóc nữa để ông bà ngủ, mẹ hứa sang năm sẽ mua nhiều đồ đẹp cho con!
Hôm sau bà mua về thật nhiều áo quần đẹp cho con bé.
Mẹ thấy vậy áy náy:
- Năm nay chúng con chẳng biếu bố mẹ nhiều, tiền đâu mà mẹ...
Bà khoát tay:
- Bố mẹ có để dành một ít, con đừng lo.
Trở về phòng, bà nói với ông:
- Biết vậy hồi xưa bọc vàng cả hàm ông nhỉ!
No
Cuối năm rồi mà cha vẫn biệt tăm. Ngày nào mẹ với nó cũng ngóng ra biển, mong một cánh buồm quen.
Đêm. Gió thốc mạnh vào mái tranh mang theo cát mịt mù. Nó vừa ăn cơm vừa lừa cát, tưởng tượng như lừa xương cá, mắt cay cay nhớ cha.
Rồi cha nó cũng về khi những cây đào ven biển lác đác nở hoa. Quà cho nó là con cá to nhất.
Nó ăn không kịp nuốt, rồi mắc nghẹn, nước mắt ứa ra:
- Cha ác lắm, đi lâu chi rồi cho con ăn cá thiệt to, con nghẹn chết!
Vàng
Đêm. Chị lao công vừa cặm cụi quét đường vừa canh cánh nỗi niềm tết khó. Bất chợt chị trông thấy một vật bằng vàng dưới chân bèn nhặt lên, tay run run, ánh mắt khấp khởi.
Một lúc sau có đôi nam nữ đến gần chị dáo dác tìm quanh:
- Nãy giờ cô có nhìn thấy sợi dây chuyền nào không ạ? - cô gái cất tiếng hỏi nhưng chị lắc đầu, nén chặt sự áy náy.
Cô gái thẫn người rồi bưng mặt khóc vì đó là kỷ vật của mẹ cô.
- Có phải cái này không? - chị lao công vờ cúi nhặt dưới vệ đường.
Đón sợi dây, cô gái cảm ơn rối rít. Nhìn họ vui vẻ rời đi, chị thanh thản nhủ thầm: “Ăn tết bằng nỗi buồn của người khác cũng không vui”.
Hứa
Trong khuôn viên trường mù có hai thằng bé đang chơi bài. Những quân bài được làm dấu phân biệt một cách khéo léo. Vừa chơi chúng vừa chuyện gẫu:
- Người ta nói má tao đẹp lắm mày ơi!
- Ừ, biết rồi, nói hoài.
- Đẹp như hoa hậu luôn!
- Đẹp thì sao, đẹp mà có bao giờ muốn rước mày về không?
Thằng bé kia quăng bài xuống đất, nước mắt chan hòa:
- Má tao hứa sang năm đón tao về mà!
Nói xong nó òa khóc vì nhớ ra má nó đã hứa vậy từ rất lâu rồi.
Hoa mỹ
Sinh nhật cô gái, chàng trai tặng cô một đóa hồng tuyệt đẹp. Tiếc thay, không phải hoa thật.
Cô gái tỏ vẻ thất vọng:
- Đến hoa tặng em anh cũng chọn hoa giả, thì tình yêu của anh liệu có thật chăng?
- Hoa thật sẽ úa tàn, còn tình yêu anh dành cho em vĩnh viễn thắm tươi như bông hoa này, em ạ!
Họ kết hôn, rồi sau đó chia tay vì chàng trai phản bội.
Bông hoa vẫn thắm tươi.
Lẽ tự nhiên, sự dối trá bao giờ cũng có vẻ ngoài đẹp đẽ.
Bất ngờ cuối cùng
Lần thứ ba thấy anh cười, nàng không thể kiên nhẫn hơn:
- Anh làm gì tủm tỉm suốt thế?
- À... chả là... hôm trước anh nói dối bố mẹ không về được em ạ. Anh muốn dành cho các cụ một bất ngờ.
- Anh ác thế, khéo các cụ buồn.
- Vậy mới bất ngờ chứ! Mà sao tàu chậm thế nhỉ, sắp giao thừa rồi...
Điện thoại anh bỗng reo, phía bên kia giọng mẹ anh sốt ruột:
- Con đi đâu khóa cửa cả ngày, bố mẹ định làm con bất ngờ cũng không được!
Xem thêm…
- Ừ, răng đâu mà cắn ông nhỉ - bà cười móm mém.
- Khỏi mua lôtô, bầu cua, cờ tướng... mất công.
- Ừ, tay đâu mà chơi ông nhỉ - giọng bà nghèn nghẹn.
- Khỏi ngâm kiệu, hành. Đừng nấu bánh chưng chi cho mệt. Hàng xóm cho là đủ ăn rồi.
- Vậy mình làm gì cho hết tết ông nhỉ? - mắt bà hoe hoe.
Tết thầy
Bố ạ, mỗi năm con thích nhất được nhìn thấy bố trong ngày mồng 3 tết.
Bố hôm ấy khác hẳn thường ngày. Không còn vẻ bệ vệ quyền uy. Không xế hộp sang trọng, không cặp samsonite kiểu cách.
Bố hôm ấy dậy sớm hơn bình thường. Bố không mặc những bộ vét đắt tiền mọi khi mà chọn một chiếc sơmi giản dị. Bố chải tóc rẽ ngôi ngay ngắn rồi dắt chiếc xe máy cũ ra khỏi nhà dù tay lái bố không còn vững.
Bố đi chúc tết thầy.
Tinh khôn
Sau một vòng thám thính, Chuột Nhắt báo cáo với Chuột Chù:
- Đại ca ơi, tết năm nay “vả” rồi, gia chủ toàn cất đồ ăn trong tủ lạnh, ở ngoài chỉ còn hai bịch hạt dưa khác loại hớ hênh.
- Có còn hơn không! - Chuột Chù tặc lưỡi.
- Mà em nghe lũ gián đồn loại hạt dưa nhuộm màu có hóa chất gây bệnh đó đại ca. Chắc mình ăn loại không màu cho nó lành.
- Chớ có mà dại dột. Tao chưa thấy thằng nào chết vì màu, nhưng khối đứa chết vì thuốc tẩy.
Tội nghiệp
Một bầy chim én vừa tung cánh vào trời xanh vừa tự hào chíu chít:
- Phía dưới bao người đang ngóng đợi chúng ta, những sứ giả của mùa xuân mang niềm vui đến muôn nhà.
Bất giác chúng trông thấy vài con chim vật vã bay loạng choạng như sắp đứt hơi bèn lấy làm kinh ngạc:
- Này, mùa xuân ấm áp đẹp tươi sao các bạn lại tả tơi đến thế?
Một chú chim xơ xác thều thào:
- Chúng tớ là chim phóng sinh. Sáng giờ được phóng năm lần rồi.
Thất sủng
Sầu Riêng than thở với Măng Cụt:
- Chúng ta là loại trái cây sang quý, suốt năm bao người thòm thèm. Thế mà tết đến lại phải chịu cảnh ra rìa, nhìn lũ quê mùa Cầu, Dừa, Đủ, Sung lên ngôi, thật mất mặt.
Măng Cụt ngáp dài tự thán:
- Ai biểu tên chúng ta đẹp quá làm gì!
Ở quầy hàng gần đó, Tiêu hóng chuyện nãy giờ quay sang nói với Điều:
- Hic, tưởng chỉ có chúng ta hẩm hiu, ế ẩm.
Tiếc
Khuya rồi mà con bé vẫn thút thít, mẹ nó dỗ dành:
- Đừng khóc nữa để ông bà ngủ, mẹ hứa sang năm sẽ mua nhiều đồ đẹp cho con!
Hôm sau bà mua về thật nhiều áo quần đẹp cho con bé.
Mẹ thấy vậy áy náy:
- Năm nay chúng con chẳng biếu bố mẹ nhiều, tiền đâu mà mẹ...
Bà khoát tay:
- Bố mẹ có để dành một ít, con đừng lo.
Trở về phòng, bà nói với ông:
- Biết vậy hồi xưa bọc vàng cả hàm ông nhỉ!
No
Cuối năm rồi mà cha vẫn biệt tăm. Ngày nào mẹ với nó cũng ngóng ra biển, mong một cánh buồm quen.
Đêm. Gió thốc mạnh vào mái tranh mang theo cát mịt mù. Nó vừa ăn cơm vừa lừa cát, tưởng tượng như lừa xương cá, mắt cay cay nhớ cha.
Rồi cha nó cũng về khi những cây đào ven biển lác đác nở hoa. Quà cho nó là con cá to nhất.
Nó ăn không kịp nuốt, rồi mắc nghẹn, nước mắt ứa ra:
- Cha ác lắm, đi lâu chi rồi cho con ăn cá thiệt to, con nghẹn chết!
Vàng
Đêm. Chị lao công vừa cặm cụi quét đường vừa canh cánh nỗi niềm tết khó. Bất chợt chị trông thấy một vật bằng vàng dưới chân bèn nhặt lên, tay run run, ánh mắt khấp khởi.
Một lúc sau có đôi nam nữ đến gần chị dáo dác tìm quanh:
- Nãy giờ cô có nhìn thấy sợi dây chuyền nào không ạ? - cô gái cất tiếng hỏi nhưng chị lắc đầu, nén chặt sự áy náy.
Cô gái thẫn người rồi bưng mặt khóc vì đó là kỷ vật của mẹ cô.
- Có phải cái này không? - chị lao công vờ cúi nhặt dưới vệ đường.
Đón sợi dây, cô gái cảm ơn rối rít. Nhìn họ vui vẻ rời đi, chị thanh thản nhủ thầm: “Ăn tết bằng nỗi buồn của người khác cũng không vui”.
Hứa
Trong khuôn viên trường mù có hai thằng bé đang chơi bài. Những quân bài được làm dấu phân biệt một cách khéo léo. Vừa chơi chúng vừa chuyện gẫu:
- Người ta nói má tao đẹp lắm mày ơi!
- Ừ, biết rồi, nói hoài.
- Đẹp như hoa hậu luôn!
- Đẹp thì sao, đẹp mà có bao giờ muốn rước mày về không?
Thằng bé kia quăng bài xuống đất, nước mắt chan hòa:
- Má tao hứa sang năm đón tao về mà!
Nói xong nó òa khóc vì nhớ ra má nó đã hứa vậy từ rất lâu rồi.
Hoa mỹ
Sinh nhật cô gái, chàng trai tặng cô một đóa hồng tuyệt đẹp. Tiếc thay, không phải hoa thật.
Cô gái tỏ vẻ thất vọng:
- Đến hoa tặng em anh cũng chọn hoa giả, thì tình yêu của anh liệu có thật chăng?
- Hoa thật sẽ úa tàn, còn tình yêu anh dành cho em vĩnh viễn thắm tươi như bông hoa này, em ạ!
Họ kết hôn, rồi sau đó chia tay vì chàng trai phản bội.
Bông hoa vẫn thắm tươi.
Lẽ tự nhiên, sự dối trá bao giờ cũng có vẻ ngoài đẹp đẽ.
Bất ngờ cuối cùng
Lần thứ ba thấy anh cười, nàng không thể kiên nhẫn hơn:
- Anh làm gì tủm tỉm suốt thế?
- À... chả là... hôm trước anh nói dối bố mẹ không về được em ạ. Anh muốn dành cho các cụ một bất ngờ.
- Anh ác thế, khéo các cụ buồn.
- Vậy mới bất ngờ chứ! Mà sao tàu chậm thế nhỉ, sắp giao thừa rồi...
Điện thoại anh bỗng reo, phía bên kia giọng mẹ anh sốt ruột:
- Con đi đâu khóa cửa cả ngày, bố mẹ định làm con bất ngờ cũng không được!
sưu tầm.
MỐI TÌNH SÉT ĐÁNH ( CHAP 2)
tháng 2 04, 2013 |
Hai chị em vẫn cứ say sưa nói chuyện và Nam cảm thấy có cảm giác như khí hậu đang lạnh hơn. Đưa mắt ra nhìn những dãi sương mù giữa trưa như đang quấn lây những tảng đá lớn, quấn lấy những rặng cây khi xe ngang qua. Vậy là Bảo Lộc sáng nay có mưa để dư âm lại cơn mưa là sương mù dày đặc, những chiếc xe Sài Gòn- Đà Lạt lên xuống cũng phải bật đèn pha sương mới nhìn thấy nhau khi muốn vượt qua hay là đang chạy đối diện. Nghĩ cũng lạ, Nam ngồi xe máy lạnh từ lúc lên xe thì ắt cái khí hậu cũng phải quen với cơ thể mình chứ sao lại có thể chuyển biến như vậy được. Đây phải là một điều mà Nam phải “ nghiên cứu” khi mình về nhà, sẽ hỏi những người lớn hơn mình trong những chuyến đi xa vào những nơi khí hậu chuyển giao như thế này. …Chị Vân đã gọi điện thoại về nhà nhờ người nhà ra đón, chắc chị cũng đi tuyến xe này nhiều lần rồi hay sao mà chị dặn người nhà khoảng 15 phút nữa là đến chợ Tân Bùi. Chị sẽ xuống xe tại đó, còn Nam thì khác. Những lần đi xe về nhà hay là từ nhà lên, Nam thường đứng ở Nghĩa trang liệt sĩ Bảo Lộc chờ xe cũng như là xuống xe. Lát nữa Nam cũng xuống xe chung với Chị Vân ngay chợ Tân Bùi và cờ người nhà chị ra đón chị.
Vừa xuống xe chưa kịp thở, hai anh xe ôm chạy từ đằng xa tới như đang gành giật lời mời của nhau. Họ lôi, họ kéo người mà cứ như là lôi kéo khách đi xe Bắc – Nam lên xe đi gấp kẻo trễ giờ về đón giao thừa ấy. Chị Vân như gắt lên khi anh xe ôm cứ đòi ôm bao gạo của chị đặt lên xe. Với Nam, chẳng một lời nói nào, Nam chỉ lắc đầu và đứng có ý chờ người nhà Chị ra rồi cũng đi xe ôm vào nhà thôi. Chợt Chị đưa tay vẫy vẫy và quay sang nói với Nam.
- Em gái chị đó, nó tên Ánh.
- Dạ!
Chỉ nói được một chữ “dạ” mà cặp mắt Nam cứ dán vào cô bé, người con gái mà Chị đã kể với Nam là đang học Lê Thị Pha dưới Đại Lào đây. .. Bê phụ Chị đặt bao gạo phía trước xe và đứng nhìn Chị Vân chở Ánh về, Nam kêu Anh xe ôm trẻ còn đứng gần.
- A chở em vào Tân Châu nha!
- Tân Châu khu nào? Làng dân tộc phải không?
- Dạ đúng rồi anh, làng dân tộc sau lưng nghĩa trang liệt sĩ ấy.
- Mười ngàn.
- Dạ được.
Từ chợ mà vào đến nhà Nam nếu tính theo đường chim bay thì chẳng là bao nhiêu, khoảng hơn 200 mét mà thôi. Ấy vậy mà nếu như đi theo đường chính thì cũng gần hai kilomet . Không như những con đường ở Bình Giả, dọc ngang đều có thể về nhà từ những đường ngắn nhất theo hình bàn cờ. Đằng này, ở đây tuy người dân sống cũng đông nhưng đường xá lại ngoằn ngèo rắc rối. muốn đi nhanh thì phải tắt vào vườn nhà này, bếp nhà nọ. Nếu không cận thận sẽ bị chó nhà người ta rượt cắn cũng nên…… Trả tiền cho anh xe ôm, nhìn căn nhà chẳng có gì là thay đổi. Mở cửa bước vào nhà Nam có cảm giác như mình đã xa căn nhà này như mấy tháng rồi chứ không phải chỉ hơn ba ngày. Trong khi mọi thứ vẫn như cũ, chiếc Cub81 vẫn nằm đó, những bộ đồ đi học trước khi về quê treo ở phòng khách vẫn y nguyên. Bước xuống bếp rửa mặt cho tan đi cái mệt suốt một chặng đường từ dưới Vũng Tàu lên đây, rồi sẽ cố ngủ một giấc thật ngon vì 2 ngày nữa là Nam sẽ đi học lại theo thời khóa biểu nhà trường rồi….
Bị thức giấc bởi tiếng chuông điện thoại, chạy xuống phòng sinh hoạt cầm máy thì là Dì của Nam gọi. Mà sao Dì lại biết hôm nay Nam lên mà lại gọi nhỉ vì hôm có nhắn sẽ về quê và theo dự tính là mai Nam mới lên, vậy mà Dì cũng biết, chắc là Dì có gọi về nhà nên biết Nam hôm nay đã lên Bảo Lộc rồi.
- Con lên lâu chưa Nam?
- Dạ con lên lúc trưa, đi xe mệt quá nên con nằm ngủ quên, Dì mà không điện thoại chắc con ngủ tới khuya luôn!
- Vậy là sáng nay con đi xe Vũng Tàu – Đà Lạt àh? Mà đã nấu cái gì ăn chưa đó?
- Dì gọi con mới dậy chứ con chưa nấu chi hết. Khi sáng con đi xe tuyến Dì ơi.
- Coi mà nấu chi ăn đi, tháng tới Dì về vài ngày rồi Dì đi tiếp, coi mà ăn uống nghe con.
- Dạ lát con ra ngoài ăn cơm luôn, Dì cũng giữ sức khỏe nhé! Con cúp máy nha!
- Ừ, chào con!
- Con chào Dì! Dì cho con gửi lời thăm Dượng nữa nha Dì!
- Cảm ơn con, chào con!
Căn nhà này Di của Nam sau khi Giải phóng đã lên trên này mở lớp dạy trẻ. Trước kia Dì của Nam là một Ma Sơ, khi lên trên này không biết sao Dì lại mở lớp dạy trẻ rồi dần dần Dì không còn tu nữa và Dì cũng lấy Dượng là một người đi tu và hai người lấy nhau khi cũng hơn 50 tuổi rồi. Khi vừa học hết cấp 2 dưới Bình Giả, Dì xin Ba mẹ cho Nam lên trên này ở với Dì và Dượng cho đỡ buồn, cũng là muốn Nam tránh xa bạn bè chỉ biết quậy phá và làm buồn lòng Ba Mẹ. Khi nam lên ở trên này, Dì Nam không biết vì bệnh gì mà bệnh viện Bảo Lộc khuyên Dì nên xuống sài Gòn chữa trị. Dượng phải thường xuyên đưa Dì xuống Sài Gòn rồi lại phải về lại Bảo Lộc, dần dần Dượng và Dì ở dưới đó luôn vì cứ đi lại cũng bất tiện cho việc theo dõi bệnh tình của Dì. Từ đó Nam sống một mình trong căn nhà rộng thệnh thang, thời gian đầu Nam cũng buồn lắm nhưng riết rồi cũng dần quen, vì nhà Dì có một bộ Amly cùng hai cặp Loa cổ khá lớn nên những lúc buồn buồn Nam thường dùng cái Cdbox của mình mở nhạc inh ỏi cả một khu xóm. …
Hôm nay vẫn chưa phải đi học nên Nam tự thưởng cho mình có thể ngủ nướng đến gần 8 giờ sáng, bằng cách hẹn giờ đồng hồ báo thức lúc 7 rưỡi. Bước xuống giường mà cơn ngái ngủ vẫn hành hạ Nam, đi xuống nhà vệ sinh răng miệng xong Nam pha cho mình một tô mì, dự tính hôm nay sẽ tìm qua nhà Chị Vân chơi như đã hứa với Chị hôm qua khi còn trên xe khách. .. Việc tìm nhà Chị Vân không phải dễ, tuy là hai cái đuôi vườn cùng chung nhau cái bờ rào. Nhưng việc tìm nhà Chị thì thật là khó, khu bên nhà Chị Vân người ta cũng ở san sát nhau chứ không như khu bên này. Nam chạy chầm chầm để xác định cái căn nhà nào sẽ là có cái đuôi sát đuôi vườn bên Nam thì Nam sẽ rẽ vào. Không biết trời xui đất khiến thế nào, lúc chạy ngang nhà Chị Vân cũng là lúc cô bé Anh đang quét lá trước sân. Cái dáng không thể nào lầm lẫn được, quay đầu xe lại Nam gọi:
- Ánh, có phải Ánh không?
Cô bé như nhận ra Nam nên vửa ngẩng đầu lên đã nở với Nam một nụ cười thật duyên, pha một chút ngượng ngùng thay cho lời chào. Không cần đợi người nhà có ý mời vào chơi hay không, Nam chạy thẳng xe vào sân.
- Nhà Ánh đây hả?
Có lẽ từ hôm qua về Chị Vân có nói về Nam, người bạn cùng tuyến xe từ dưới Vũng Tàu lên nên khi vừa hỏi xong thì Ánh cũng bắt bẻ ngay.
- nếu không phải nhà Ánh thì nam nghĩ là quét lá cho nhà ai đây?
Gãi gãi đầu chưa biết trả lời thế nào thì may mắn thay Chị Vân từ nhà trong đi ra. Vừa trông thấy Nam Chị kêu:
- Nam, qua lâu chưa Em?
- dạ em vừa qua tức thì, Ánh chỉ nhà cho Em đấy.
Liếc sang Ánh Nam nói như để trả thù lại câu hỏi bắt bẻ lúc nãy.
Xem thêm…
Vừa xuống xe chưa kịp thở, hai anh xe ôm chạy từ đằng xa tới như đang gành giật lời mời của nhau. Họ lôi, họ kéo người mà cứ như là lôi kéo khách đi xe Bắc – Nam lên xe đi gấp kẻo trễ giờ về đón giao thừa ấy. Chị Vân như gắt lên khi anh xe ôm cứ đòi ôm bao gạo của chị đặt lên xe. Với Nam, chẳng một lời nói nào, Nam chỉ lắc đầu và đứng có ý chờ người nhà Chị ra rồi cũng đi xe ôm vào nhà thôi. Chợt Chị đưa tay vẫy vẫy và quay sang nói với Nam.
- Em gái chị đó, nó tên Ánh.
- Dạ!
Chỉ nói được một chữ “dạ” mà cặp mắt Nam cứ dán vào cô bé, người con gái mà Chị đã kể với Nam là đang học Lê Thị Pha dưới Đại Lào đây. .. Bê phụ Chị đặt bao gạo phía trước xe và đứng nhìn Chị Vân chở Ánh về, Nam kêu Anh xe ôm trẻ còn đứng gần.
- A chở em vào Tân Châu nha!
- Tân Châu khu nào? Làng dân tộc phải không?
- Dạ đúng rồi anh, làng dân tộc sau lưng nghĩa trang liệt sĩ ấy.
- Mười ngàn.
- Dạ được.
Từ chợ mà vào đến nhà Nam nếu tính theo đường chim bay thì chẳng là bao nhiêu, khoảng hơn 200 mét mà thôi. Ấy vậy mà nếu như đi theo đường chính thì cũng gần hai kilomet . Không như những con đường ở Bình Giả, dọc ngang đều có thể về nhà từ những đường ngắn nhất theo hình bàn cờ. Đằng này, ở đây tuy người dân sống cũng đông nhưng đường xá lại ngoằn ngèo rắc rối. muốn đi nhanh thì phải tắt vào vườn nhà này, bếp nhà nọ. Nếu không cận thận sẽ bị chó nhà người ta rượt cắn cũng nên…… Trả tiền cho anh xe ôm, nhìn căn nhà chẳng có gì là thay đổi. Mở cửa bước vào nhà Nam có cảm giác như mình đã xa căn nhà này như mấy tháng rồi chứ không phải chỉ hơn ba ngày. Trong khi mọi thứ vẫn như cũ, chiếc Cub81 vẫn nằm đó, những bộ đồ đi học trước khi về quê treo ở phòng khách vẫn y nguyên. Bước xuống bếp rửa mặt cho tan đi cái mệt suốt một chặng đường từ dưới Vũng Tàu lên đây, rồi sẽ cố ngủ một giấc thật ngon vì 2 ngày nữa là Nam sẽ đi học lại theo thời khóa biểu nhà trường rồi….
Bị thức giấc bởi tiếng chuông điện thoại, chạy xuống phòng sinh hoạt cầm máy thì là Dì của Nam gọi. Mà sao Dì lại biết hôm nay Nam lên mà lại gọi nhỉ vì hôm có nhắn sẽ về quê và theo dự tính là mai Nam mới lên, vậy mà Dì cũng biết, chắc là Dì có gọi về nhà nên biết Nam hôm nay đã lên Bảo Lộc rồi.
- Con lên lâu chưa Nam?
- Dạ con lên lúc trưa, đi xe mệt quá nên con nằm ngủ quên, Dì mà không điện thoại chắc con ngủ tới khuya luôn!
- Vậy là sáng nay con đi xe Vũng Tàu – Đà Lạt àh? Mà đã nấu cái gì ăn chưa đó?
- Dì gọi con mới dậy chứ con chưa nấu chi hết. Khi sáng con đi xe tuyến Dì ơi.
- Coi mà nấu chi ăn đi, tháng tới Dì về vài ngày rồi Dì đi tiếp, coi mà ăn uống nghe con.
- Dạ lát con ra ngoài ăn cơm luôn, Dì cũng giữ sức khỏe nhé! Con cúp máy nha!
- Ừ, chào con!
- Con chào Dì! Dì cho con gửi lời thăm Dượng nữa nha Dì!
- Cảm ơn con, chào con!
Căn nhà này Di của Nam sau khi Giải phóng đã lên trên này mở lớp dạy trẻ. Trước kia Dì của Nam là một Ma Sơ, khi lên trên này không biết sao Dì lại mở lớp dạy trẻ rồi dần dần Dì không còn tu nữa và Dì cũng lấy Dượng là một người đi tu và hai người lấy nhau khi cũng hơn 50 tuổi rồi. Khi vừa học hết cấp 2 dưới Bình Giả, Dì xin Ba mẹ cho Nam lên trên này ở với Dì và Dượng cho đỡ buồn, cũng là muốn Nam tránh xa bạn bè chỉ biết quậy phá và làm buồn lòng Ba Mẹ. Khi nam lên ở trên này, Dì Nam không biết vì bệnh gì mà bệnh viện Bảo Lộc khuyên Dì nên xuống sài Gòn chữa trị. Dượng phải thường xuyên đưa Dì xuống Sài Gòn rồi lại phải về lại Bảo Lộc, dần dần Dượng và Dì ở dưới đó luôn vì cứ đi lại cũng bất tiện cho việc theo dõi bệnh tình của Dì. Từ đó Nam sống một mình trong căn nhà rộng thệnh thang, thời gian đầu Nam cũng buồn lắm nhưng riết rồi cũng dần quen, vì nhà Dì có một bộ Amly cùng hai cặp Loa cổ khá lớn nên những lúc buồn buồn Nam thường dùng cái Cdbox của mình mở nhạc inh ỏi cả một khu xóm. …
Hôm nay vẫn chưa phải đi học nên Nam tự thưởng cho mình có thể ngủ nướng đến gần 8 giờ sáng, bằng cách hẹn giờ đồng hồ báo thức lúc 7 rưỡi. Bước xuống giường mà cơn ngái ngủ vẫn hành hạ Nam, đi xuống nhà vệ sinh răng miệng xong Nam pha cho mình một tô mì, dự tính hôm nay sẽ tìm qua nhà Chị Vân chơi như đã hứa với Chị hôm qua khi còn trên xe khách. .. Việc tìm nhà Chị Vân không phải dễ, tuy là hai cái đuôi vườn cùng chung nhau cái bờ rào. Nhưng việc tìm nhà Chị thì thật là khó, khu bên nhà Chị Vân người ta cũng ở san sát nhau chứ không như khu bên này. Nam chạy chầm chầm để xác định cái căn nhà nào sẽ là có cái đuôi sát đuôi vườn bên Nam thì Nam sẽ rẽ vào. Không biết trời xui đất khiến thế nào, lúc chạy ngang nhà Chị Vân cũng là lúc cô bé Anh đang quét lá trước sân. Cái dáng không thể nào lầm lẫn được, quay đầu xe lại Nam gọi:
- Ánh, có phải Ánh không?
Cô bé như nhận ra Nam nên vửa ngẩng đầu lên đã nở với Nam một nụ cười thật duyên, pha một chút ngượng ngùng thay cho lời chào. Không cần đợi người nhà có ý mời vào chơi hay không, Nam chạy thẳng xe vào sân.
- Nhà Ánh đây hả?
Có lẽ từ hôm qua về Chị Vân có nói về Nam, người bạn cùng tuyến xe từ dưới Vũng Tàu lên nên khi vừa hỏi xong thì Ánh cũng bắt bẻ ngay.
- nếu không phải nhà Ánh thì nam nghĩ là quét lá cho nhà ai đây?
Gãi gãi đầu chưa biết trả lời thế nào thì may mắn thay Chị Vân từ nhà trong đi ra. Vừa trông thấy Nam Chị kêu:
- Nam, qua lâu chưa Em?
- dạ em vừa qua tức thì, Ánh chỉ nhà cho Em đấy.
Liếc sang Ánh Nam nói như để trả thù lại câu hỏi bắt bẻ lúc nãy.
Làng Tôi
tháng 1 24, 2013 |
Con bé ngước nhìn từng đàn cò đang chấp chới bay trong trời
chiều, bóng đàn cò in xuống mặt ao những
điểm trắng mơ màng.
- Chúng
đang bay về đâu vậy Dì?
- Dì
ơi, con có khi cũng ước gì mình có thể nhỏ lại, nhỏ lại bé xíu để cưỡi trên
lưng những con cò đó, con sẽ nhìn xuống trọn vẹn làng quê mình, nhìn thấy hết
những cánh đồng từ làng một đến làng ba. Sẽ nhìn thấy đồi KiTô Vua của Gia Hòa,
nhìn thấy đồi Ông Cụ Vựng bơ vơ giữa bạt ngàn ruộng lúa ra sao. Con sẽ biết
được mặt trời lặn bên kia trái đất có đẹp như ở mình không . Mà sao những đứa
bạn con cứ muốn và tìm mọi cách để sang bên ấy.
- Sao
hôm nay con mơ mộng vậy? chắc lại bị mẹ mắng rồi phải không?
Con bé
đã lớn rồi, mặt mày xinh xẻo y hệt như chị tôi. Nó nhìn tôi bằng cặp mắt tròn.
- Dì à,
khi sáng nay Ba con về đó Dì!
- Vậy
hả? Vậy sao con biết đó là Ba con? Con có nhớ gương mặt ba con là như thế nào
đâu chứ!
Con bé
nước mắt lại trào ra.
- Lúc
con chuẩn bị đi sang nhà cái Linh nhờ nó xin cho con vào ca đoàn thì Ba về. Vì
Ba con hỏi Mẹ nên con cũng không để ý lắm. cứ nghĩ chỉ là hỏi Mẹ có chuyện gì
mà thôi. Hai người nói chuyện lâu lắm! Lúc con về vô tình nghe Mẹ nói con mới
biết ông ấy là Ba con. Nhưng không phải con nghe lén đâu! Con nghe mà muốn chạy
vào ôm ông ấy, nhìn thật kỹ gương mặt người Ba của mình,…. Ba con có vợ khác
bên Mỹ rồi Dì ơi, con cũng co em gái nữa. đứa nhỏ đó cũng hơn 10 tuổi rồi. Ba
nói đây là lần đầu và cũng là lần cuối Ba về thăm quê, Ba đi và sẽ ở luôn bên
đó. Lần này Ba ghé là để thăm Mẹ con con và cũng là xin lỗi Mẹ. Con nghe nói Ba
sẽ kiếm người làm mai để đưa con qua bên ấy, giờ Ba đang có hai tiệm Nail bên
Texas gì đó.
- Rồi
sao? Mẹ con có nói gì không?
- Mẹ
con chẳng nói gì hết, con thấy Mẹ nín thinh à, cứ lát Mẹ lại giơ ống tay áo lên
thấm hai hàng nước mắt. Lúc đó, tự nhiên con thấy thương Mẹ con lắm Dì àh! Mẹ
con đã khổ dữ lắm rồi. Ba còn đưa cho Mẹ một số tiền hình như là đôla và xin
lỗi nữa nhưng Mẹ con không lấy.
Chị tôi
đã khổ như thế cả mười mấy năm rồi! Xinh đẹp vậy, đang hạnh phúc với gia đình
vậy mà đùng một cái anh rể tôi theo tàu đánh cá đi không thấy về. Một mình chị
tôi nuôi con bé lớn khôn, cho nó ăn học đầy đủ mà không một lời oán trách, chị
âm thầm và lặng lẽ nhìn con bé lớn từng ngày. Lúc anh rể tôi đi mà cả hơn một
năm cũng chưa thấy về, chị tôi khổ sở khóc từng đêm trời mưa bão. Mọi thứ trong
nhà cũng nhờ hàng xóm giúp nhiều hơn là do chính bản thân làm ra. Cái quán tạp
hóa này trước kia cũng nhờ hàng xóm giúp đỡ nên giờ nó mới được như vậy. Tôi
biết có rất nhiều anh từ làng một đến làng ba, có những anh cũng tận Xuân Sơn,
đứng đắn, khá giả tìm đến chị ngỏ lời. Dù biết chị tôi đã có chồng và con bé!
Ấy vậy mà chị tôi từ chối, từ chối cứ như là bản năn của Chị vậy. Cô Uyên kế
bên nhà vẫn nhận xét:” Chị mày còn trẻ, đẹp ấy vậy mà mắc cái chứng bệnh chờ
người đã chết.”
- Rồi
sao? Khi con được nhỏ bé lại thì con muốn cưỡi trên lưng những chú cò trắng mà
bay đi đâu?
- Con
chẳng biết mình sẽ bay đi đâu. Miễn sao là đi và đi thật xa cái làng này, con
thấy ở đây sao mà nó tù túng và khó chịu lắm Dì ơi!
- Nhưng
đi rồi, con bỏ Mẹ con lại với ai? Ông bà nội ngoại cũng không còn, Dì đâu này
nào cũng có thể qua đây với mẹ con? Dì còn Dượng, còn các em nữa chứ!
Con bé
lại rơm rớm nước mắt.
- Con
chẳng biết như thế nào nữa Dì ơi,… con khổ quá. Con thấy sau này chắc con cũng
khổ như Mẹ con vậy. Mọi người có thể sống tốt và vui vẻ với nhau mà Dì. Ba con
bỏ mẹ con con đi như vậy, biết là Mẹ con sẽ khổ mà sao Ba vẫn làm, mình có thể
sống dễ dàng, hạnh phúc mà sao con thấy Ba con khó vậy Dì?
Con bé
đã lớn rồi, trong đầu nó bây giờ đã có quá nhiều thứ ngổn ngang rồi. Bằng tuổi
nó, mấy đứa con gái trong làng đã tay bồng tay bế, phần lớn đã đi nước ngoài
sống cuộc sống sung sướng. Mà có nhiều đứa khi về rồi cũng vẫn chưa hết bàng
hoàng, nhớ như in ngày ra đi và cuộc sống nơi xứ lạ, bất đồng ngôn ngữ,…. Còn
nó, vẫn ở nơi xóm nghèo này mà không một lời trách than. Có lẽ hôm nay khi nghe
được cuộc nói chuyện giữa ba mẹ nó đã khiến nó như đảo lộn đi cuộc sống xưa nay
vốn vẫn yên bình.
Hai dì
cháu tôi nhìn từng gợn nước lăn tăn trên mặt ao, cứ chốc chốc lại vài con rô
đồng ngoi lên đớp bóng. Tôi vẫn cứ miên man nghĩ về những câu hỏi của con bé mà
không sao trả lời được. Tình bạn của tôi và con bé là vậy! Nó sẽ hỏi, sẽ nói
chuyện với tôi về mọi thứ mỗi khi nó thật sự buồn và cần người tâm sự. Mãi nhìn
những gợn nước mà không ai nói với ai một câu nào, để đưa mình vào một thế giới
riêng trong từng suy nghĩ. Mà đúng, làng Bình tôi giờ vắng đi tiếng chim hót
thay vào đó là các âm thanh ổn tạp từ các cửa hàng , các quán ca hát ngoài
đường chính vọng vào trong các con đường nhỏ nơi chúng tôi đang sống. Nhớ hồi
chị em chúng tôi còn là những đứa con gái tuổi đôi mươi, đi bước một bước hai
thì chim chóc cũng chuyền cành bước ba bước bốn. Có khi đi lúa lại vô tình đá
chân vào chú chim nhỏ đang cố kéo những chú sâu đang bị vùi dưới những hạt lúa
giữa sân nắng chang chang. Mỗi độ tháng mười, nào là chim én, chim xanh bay
lượn trên cánh đồng bao la lúa chín vàng, có khi đậu trên nón những người đang
lom khom cắt lúa. Như là chúng nghỉ mệt sau những lúc bay tìm bắt những chú cào
cào, châu chấu vụt bay lên bởi bàn tay người khươ từng thăn lúa mà cắt. Cắt gom
từng cụm để những chàng thanh niên kéo những chiếc cỗ bịt mùng nặng trịch trên từng ô ruộng sình lầy mà đập .
Cái âm thanh bùm bụp, rào rào khi những chàng thanh niên đập lúa xuống cỗ, khi
những hạt lúa rơi vào cỗ nay còn đâu?... Thay vào đó là những âm thanh phành
phạch, xình xịc của những chiếc máy thổi lúa vang lên suốt ngày trên cánh đồng
nho nhỏ nuôi chị em tôi. !
Những chú ruồi chốc chốc lại lao thẳng vào mặt
tôi như những chiếc máy bay thần phong hồi làng Bình tôi mới hình thành chẳng
bao lâu. Cái biến cố năm 1964 khiến tôi không bao giờ quên! Chính những chú
ruồi đã đưa tôi về với thực tại của ngày hôm nay, của bây giờ và đang ngồi bên
cạnh con bé. Rằng mọi thứ đã đổi thay nhiều lắm, rằng hiện trạng sinh thái bây
giờ rất đáng lo ngại, rằng đời sống xóm làng đang phát triển rất nhanh, rằng
lớp trẻ bây giờ nghĩa thoáng và làm tất cả mọi việc nhanh hơn chúng tôi rất
nhiều, có những chuyện ngoài sức tưởng tượng của tôi.
Nghĩ
cũng lạ, sự nổi tiếng thời này hóa ra cũng rất dễ dàng. Một cô bé viết thư tình
trên mạng Internet gì đó cũng giật được giải văn chương, một anh chàng suốt
ngày cờ bạc để đến khi không còn một xu dính túi rồi quay lại chỉ điểm thì cũng
nhận được giấy khen có công trong bài trừ tệ nạn xã hội. Thật giả nó cứ loạn xì
ngầu vì cái cân giá trị và độ tin cậy của nó chẳng còn ai muốn quan tâm làm chi
nữa. ….
- Hôm
bữa Dì nói sẽ viết bài gửi cho báo về
mấy vụ đụng xe ngoài hàng nhất Dì đã viết chưa?
Con bé
đột ngột lên tiếng.
-
Chưa,….. à mà có!
Tôi nói
là để lảng xa đi câu chuyện buồn trong đầu con bé.
- Dì
định viết về ý thức sinh hoạt của bà con ta, Dì sẽ viết về con đường xứ mình
thì nhỏ nhưng xe lớn lại lưu thông quá nhiều. Cú vài ba bữa lại nghe tin có tai
nạn giao thông, không bị người khác đụng thì cũng là do say rượu đụng nhau dẫn
đến qua đời. Dì sẽ viết về các loại rác được đựng trong bao và chất thành đống
như đống rơm bốc mùi hôi thối, người ta đưa ra chỗ tập kết chờ xe rác gom mà
chẳng ý thức, có khi để ngay cổng nhà người khác, ngay cửa tiệm của ông này bà
kia. Nơi người ta kinh doanh, cũng phải kiếm từng miếng cơm hạt gạo. Ấy vậy mà
người ta ăn tô to bát lớn rồi vất đi, gom ra trước cổng người khác mà đổ, thế
thì khách nào chịu nổi cái mùi đó mà vào tiệm người ta được hả con? Dì sẽ viết
về mấy con heo, con mèo chết và bốc mùi trên đường ra ruộng nữa! Sao súc vật
nhà người ta chết , người ta không mang chôn cho tốt vườn sạch đất mà lại đem
vứt ra ngoài đường cho người khác phải ngửi, phải gom đem chôn! Con có còn nhớ
cái đợt dịch heo tai xanh vừa rồi không? Nhà dì làm gì có heo con. Ấy thế mà ai
đó cũng vất xuống ao nhà Dì một cái bao trong đó có hai con heo đã chết, khi
Dượng con phát hiện ra thì nó cũng bắt đầu rữa ra rồi,….
- Nghe
cũng hay lắm đó Dì! Dì cứ viết đi, lần này nhất định con sẽ không chọc quê Dì
như những bài thơ trước mà Dì viết tặng Dượng đâu.
Con bé
có vẻ đã bớt buồn.
- Dì sẽ
viết chứ! Dì sẽ viết thêm một bài thơ hay bài văn để tặng cho cháu gái Dì lúc
lên xe hoa về nhà chồng nữa kìa.
Con bé
mắc cỡ mà đấm vào vai tôi thùm thụp rồi quay đi chỗ khác, mặc cho tôi cười vui
như vừa bắt được một kho tàng quý giá.
- Mà
con cũng bộn tuổi rồi đó, mai mốt mà lấy chồng thì mẹ con cũng hết được nhờ cậy
chi luôn.
Con bé
mắc cỡ, đứng dậy bước vào nhà và buông lời trở ra:
- Chồng
con chi Dì ơi!
Nhìn
theo dáng đi của nó, cái lưng mảnh mai của đứa con gái tuổi đôi mươi. Ừ, chồng
con làm gì? Cái đời mẹ nó chưa đủ khổ hay sao? Cũng chồng, cũng con đấy! Nhưng
anh rể tôi cũng theo tàu theo ghe mà đi biền biệt gần hai chục năm không biết ở
phương nao, sống hay đã chết. Để hôm nay lại xuất hiện trước mặt chị tôi và con
bé. Hai mẹ con nó phải dựa vào nhau, dựa vào hàng xóm láng giềng, dựa vào cái
chòi lá bé nhỏ này mà sống cho đến nay.
Chợt
con Bé kêu vọng ra:
- Dì
ơi, Dượng hỏi có Dì bên này không, về đón thằng Hai dùm vì Dượng hôm nay về
muộn.
- Ừ, Dì
về luôn nghen con!
Bước
những bước đầy những câu hỏi ngổn ngang mà con bé hỏi tôi, không biết sẽ trả
lời như thế nào với nó. Chợt nhớ đến câu thơ:
“ Phải chi lên được đến trời,
Hỏi trời sao để cho đời khổ đau.” (*)
Câu thơ
nó ấm áp mà như đang than trách, tôi bị nó xuyên vào máu, vào thịt như một vòng
gai ngoằn nghèo. Cuộc sống quê tôi, của Chị tôi và bao mảnh đời khác trong làng
tôi hay những nơi khác là vậy. Nó khiến tôi ưu tư suy nghĩ mãi, vì Cái gì nó đã
đi vào lòng người thì cũng như thế thôi, chẳng bao giờ nó thẳng cả!
(*) Câu thơ được trích trong bài thơ Đời của Thầy Hồ Văn Lành.
Cái Bang
MỐI TÌNH SÉT ĐÁNH (CHAP1)
tháng 1 16, 2013 |
Nam thoải mái ngồi một mình với hai chiếc ghế rộng thênh thang
trên chuyến xe Vũng Tàu – Đà Lạt. Trời đã sang thu nên có lẽ hành khách đi Đà Lạt cũng ít hơn những mùa
khác trong năm, phải chăng người dân Vũng Tàu không muốn lên thăm Thành Phố hoa
vào mùa này, vì mùa Thu ở Đà Lạt thường hay có sương mù và mưa phùn khiến cho
những chuyến du lịch của họ trở nên tẻ nhạt chăng? Đang miên man suy nghĩ về những ngày sắp tới
lại phải lủi hủi một mình sáng thức dậy sớm lo ăn uống chuẩn bị đi học, rồi
trưa về cũng phải tự lo cho mình bữa
trưa thật uể oải…. Chợt xe dừng lại cùng với những tiếng lao nhau của mấy anh
lơ xe :
-
Đà Lạt không? Giờ này hết xe rồi đó!
-
Dạ, Anh xách dùm em bao gạo.
-
Gạo nữa àh? Lát tính thêm tiền bao gạo nha. – A phụ xe cằn
nhằn.
-
Thì tôi trên xe chứ có biến mất đâu mà anh phải lo.?
-
Thôi nhanh lên xe, trễ giờ rồi.
Thường là vậy, người ở đây lên Lâm Đồng
sinh sống hoặc lên thăm người thân
thường hay mang theo gạo. Bởi đa số người ở đây thường nhà có ruộng vườn,
trồng lúa và các cây lương thực mà trên Lâm Đồng khó trồng. Ngược lại, những
chuyến xe ngược lại thì lại bắt gặp những bao Susu, cải bắp, khoai tây, trà và
nhiều loại hoa khác nhau.
Người phụ nữ với túi xách xinh xinh
bước lên xe và tiến lại một ghế trống nơi Nam ngồi, nở một nụ cười:
- Ghế này có ai ngồi không không em?
- Dạ không chị ơi.
- Vậy tôi ngồi đây nhé!
Vừa nói xong, chị liền đặt cái túi
xách xuống ghế ngồi cạnh bên Nam
khi mà Nam
chưa kịp trả lời có muốn ngồi chung cùng chị không. Từ lúc để ý chị lên xe đến
lúc này, Nam
thấy chị trông quen quen. Đặc biệt là giọng nói của chị rất đặc người Bùi Chu,
giọng nói rất giống với những người ở cái làng Tân Bùi nơi Nam đang sống và học. Xe đả chuyển
bánh mà những anh lơ xe còn đứng như chờ còn khách nào đến muộn hay không, để
khi xe chạy được một quãng xa rồi mới chạy theo và nhảy lên xe một cách điệu
nghệ cứ như những người nhảy tàu vậy.
- Tôi là Vân.
Bất chợt cô
gái quay sang nói với Nam , như bị giật mình bởi câu nói của cô gái nên
vừa quay lại Nam
cũng trả lời như một người nãy giờ vẫn
đang nói chuyện.
- Dạ em tên là Nam , năm nay em
18 chị à!
- Chị năm nay 26 tuổi rồi, mình cứ
xưng hô chị em đi ha. – cô gái trả lời.
Suốt quãng đường, Nam và chị ngồi nói về những nơi
mình đã sống, đã đi qua và những cảnh đẹp quê hương mỗi người. Qua những câu
chuyện chỉ bị ngắt ngang bởi những lúc hành khách bắt xe dọc đường lên tìm ghế
ngồi khiến cho mọi người phải chú ý, Nam
đã biết được chắc chắn rằng Chị là người sống cùng xóm với Nam . Đúng ra là khoảng vườn phía
sau nhà Nam và nhà chị chung
với nhau một cái hàng rào, vậy mà hơn một năm theo học ở Bảo Lộc Nam
chưa một lần gặp chị cũng như là không biết ai ngoài khu vườn ấy. Cũng đúng
thôi, vì khu Nam sống, người
Kinh và người dân tộc K’Ho sống chung với nhau, đối diện nhà Nam không phải người kinh, hai bên nhà Nam
cũng là người dân tộc K’Ho. Hơn một năm nay, ngoài những ngày đi lễ nhà thờ thì
với Nam ,
sau khi đi học về là chỉ ở trong nhà. Ngoài học bài vở thì Nam chỉ còn biết nghe nhạc, đọc hàng trăm thứ
sách truyện, đọc đi đọc lại mà Nam
không cảm thấy chán, khu vườn sau nhà thì một tuần Nam chỉ ra hai lần để hái chè đem
bán và làm cỏ khu vườn. Tiền mỗi lần hái chè cũng chỉ mấy chục ngàn, có khi
cũng hơn được trăm ngàn, đủ để Nam
đổ xăng xe đi học và mua thuốc lá hằng ngày.
Ngồi nói chuyện với Chị thật say
sưa, không biết vì lý do gì mà Nam cảm thấy mình và chị Vân như thật gần gũi,
cứ như là hai người đã quen nhau lâu lắm rồi. Khiến cho những câu chuyện như
không có hồi kết mà chỉ tạm ngừng lại khi xe chợt ghé vào một quán cơm dưới
chân đèo. Lúc này Nam
mới nhận ra là đã quá trưa rồi, mới còn lúc nãy mình lên xe mà giờ đã lên đến
đèo, ghé vào quán Hưng Phát 2 quen thuộc của tuyến xe Vũng Tàu – Đà Lạt. Theo
như Nam biết thì cái tên Hưng Phát này có đến 4 quán, trên Di Linh là Hưng
Phát, đối diện nhà hàng khách sạn Bảo Lộc là Hưng Phát 1, ở đây là Hưng Phát 2
và còn một Hưng Phát nữa là Hưng Phát 3 nằm ở Trảng Bom. 4 cái quán ăn này chắc
một ngày phải nấu hết 1 tấn gạo vì theo Nam thấy hành khách vào đây đa số
là ăn cơm là chủ yếu. trong khi lần nào ghé vào Nam cũng thấy khách thật đông, xe
ra vào nườm nượp. Vì sáng nay không ăn
sáng mà chỉ uống cà phê rồi lên xe nên giờ này Nam cảm thấy đói bụng, nam mời chị
cùng ngồi ăn trưa với mình sau khi đi vệ sinh.
- Cảm ơn Nam nha, Chỉ say xe nên không dám
ăn. Em cứ ăn đi.
- Vậy em mời chị uống nước nhé!
- Để chị mời em nước, Em mời chị cơm
rồi mà do chị không dám ăn.
Chị xuống xe và đi thẳng xuống nhà
vệ sinh, Nam
sau khi đi vệ sinh cũng lên ngồi kêu cho mình dĩa cơm trong khi chờ Chị Vân
lên. Khi cô bé nhân viên chưa mang cơm ra thì chị Vân cũng đến. Chị cùng ngồi
uống nước trong khi Nam
ăn cơm và chị ra ngoài trước tiện mua ít trái cây làm quà. Nam ăn cơm xong cũng
tranh thủ hút điếu thuốc vì trên xe mặc dầu rất thèm mà không dám hút, phần vì
nhà xe không cho hút thuốc, phần vì ngồi sát chị sợ chị nói học sinh mà lại hút
thuốc lá nên Nam cắn răng chịu đựng suốt quãng đường từ dưới đó lên đến trên
này. ….
Khi hành khách đã lên xe, bước vào
ghế mình vừa ngồi xuống Nam
quay sang hỏi chị:
- À, từ sáng giờ nói chuyện mà em
chưa biết chị Vân làm nghề chi.
- Chị dạy mầm non! Còn em, học trên
này em học trường nào vậy Nam ?
- Em học Lê Lợi chị ơi, trường dân
lập chị ạ!
Chị Vân quay
sang nhìn nam cười nói:
- Chị có đứa em gái đang học cấp ba
dưới Đại Lào, trường Lê Thị Pha đó em! Mai mốt qua chơi rồi chị làm mai cho.
- Chị cứ đùa, em đang đi học mà lại
học xa nhà, chị làm mai cho em rồi em ở luôn trên này sao?
- Nói vậy thôi, em cứ qua chị chơi
cho đỡ buồn, nhà chị cũng đông anh chị em với lại Ba mẹ chị cũng dễ nữa. Em cứ
qua chơi dần dần rồi quen, biết nhiều người, thêm nhiều bạn mà em!
- Hơn năm nay ở trên này em cũng
thấy quen quen rồi, nhưng nhất định mai phải sang nhà chị rồi còn xem bạn gái
tương lai của em nữa chứ!
- Ghê gớm chưa! Đúng là con trai
Vũng Tàu mồm mép ghê ta, mai qua nhé! Chị mai cũng đang ở nhà chứ chưa đi dạy.
Tôi Không Bỏ Được Anh
tháng 1 15, 2013 |
Gia đình Nam mấy ăm trước còn yên ấm, vợ Nam là một cô
gái xinh tươi, hiền thục, chịu thương chịu khó
và mang đậm tư chất của một người con gái Bình Giả … Nghe lời bạn bè qua
những cuộc nhậu thế nào , Nam bỏ vợ ở nhà đi buôn tận Campuchia. Chẳng ai biết
đi buôn gì mà kinh tế trong gia đình phất nhanh. Nam sắm đầy đủ tiện nghi trong
nhà, bộ bàn ghế chạm rồng khắc phụng, nào tủ lạnh, nào máy giặt, Nam còn sắm
them dàn karaoke mở hát suốt ngày. Có kinh tế, con người Nam khác hẳn đi, từ
dáng đi đến cách nói chuyện cũng khác trước , cứ như một con người vừa lột bỏ
khỏi cái xác cũ mà hàng khối người nhìn Nam với cặp mắt nể phục, biết nắm bắt
thời cơ làm ăn.
Một hôm, khi hai vợ chồng đang cùng nhau ngồi ăn trưa thì nhà có khách. Khách là một thiếu nữ Sài Gòn, son phấn lòe loẹt, ăn mặc nóng bỏng lắm cô gái trẻ ở Bình Giả dù có tiền cũng không dám mua để mặc.Nam nhận ra ngay cô gái mà sau những chuyến đi buôn ghé về Sài Gòn Nam đã bỏ tiền nuôi cô.Vợ Nam thì há hốc miệng chưa biết cô gái là ai mà ngang nhiên đi thẳng vào nhà đứng cạnh Nam.
- Xin lỗi chị, dài vắn gì thì tôi cũng nói ra mục đích tôi về đây hôm nay. Tôi và anh Nam đã thương nhau, sống chung với nhau cả gần năm nay và giờ tôi đã mang trong bụng đứa con của ảnh.
Vợ Nam như tái mặt, cặp môi run run chưa biết nói gì thì cô gái tiếp:
- Tôi cần anh Nam có trách nhiệm với tôi và con của anh ấy. Đúng hơn là tôi cần một người chồng và một mái nhà để sinh con. Nếu chị cảm thấy không phiền thì tôi có thể ở đây chứ?
Nam như biết mình đã sai, đã đi quá xa với những gì mình làm để gây nên chuyện ngày hôm nay. Một cái gia đình có thể vỡ tan tành như chiếc ly rơi từ bàn xuống nền nhà mà không thể chắp nối từ những mảnh vụn đó. Với vợ Nam, cô cũng dần trấn tĩnh lại sau những giây phút bàng hoàng từ khi cô gái bước vào và chỉ độc thoại một mình cô. Vốn là một cô gái sinh ra và lớn lên từ cái đất Bình Giả thân thương, mang sẵn trong mình tính thật thà và chút hiểu biết với lẽ sống đời thường này. Chị không nói gì mà dọn dẹp đồ dùng trên bàn rồi cùng Nam và cô gái ngồi xuống nói chuyện, ngay khi có Nam ở đây để đi đến một quyết định cuối cùng. Nên hay không nên để cô gái ở lại,Nam là chồng mình, còn cô gái này chỉ là một cô gái làng chơi sau những chuyến đi buôn về Nam dành cái thú vui đó bằng cách dùng tiền mua thân xác cô. Cùng là phận đàn bà với nhau nên vợ Namcũng hiểu rằng cô ấy cũng sẽ rất khó khăn khi sống một mình mà lại bụng mang dạ chữa. Vì chưa một lần mang thai, chưa hiểu được cảnh trống vắng và khát khao đàn ông như người khác. Lặng lẽ, chị cúi đầu đồng ý sự có mặt của cô gái Sài Gòn trong gia đình này cho đến ngày cô sinh xong đứa bé mà không cần nói thêm lời nào. Vì Nam từ nãy đến giờ không lên tiếng, anh đành để hết lại mặc chị quyết định.
Cái gia đình gần đây đã không còn tiếng nhạc xập xình, Vợ Nam vẫn ngày ngày ra đồng thăm vườn ngó ruộng như những ngày chưa có gì xảy ra. Mấy ngày nay Nam đi buôn chưa về. Cô gái Sài Gòn thì suốt ngày nằm nhà, diện hết bộ này đến bộ khác khiến cho bao chàng trai khi ngang nhà cũng liếc mắt đánh hơi, bà con lối xóm những người lớn tuổi khi trông cô cũng thấy nhức mắt nặng môi. Vợ Nam, tuy không nói gì nhưng trong lòng chị như quặn thắt, xấu hổ với bà con làng xóm với cái gia đình đang yên ấm bỗng nhiên tan vỡ. Nhiều khi chị nghĩ số của chị quả là quá bất hạnh, thời buổi này mà chị vẫn phải sống cái cảnh chia chồng với người khác. Thà sống trong một gia đình bình thường mà chồng mình của riêng mình thì vẫn hơn, vẫn đỡ nhục nhã hơn cảnh sống giàu sang, chẳng thua thiệt gì ai về kinh tế. Chị thu dọn đồ đạc của mình cho vào một cái túi sách, để lại cho Nam một bức thư ngắn và ra đi, thà đi thật xa mà không nhìn thấy, không phải sống kiếp chồng chung. Nhục!
Nam đi buôn về, lần này anh trúng mánh lớn. Cầm cục tiền trong tay thật to hí hửng lần này về sẽ sắm chiếc ô tô để xóm làng cũng phải lác mắt với thằng Nam này làm ăn mau phất.
Về đến nhà, không thấy vợ mà chỉ có lá thư còn để trong phòng. Sauk hi đọc xong lá thư mà chị để lại cho.Nam đau đớn tru lên như có ai đó cắt nhát dao vào mình. Cô gái “vợ hai” đỏng đảnh bước ra nói như tát vào mặt Nam.: “ Anh tiếc à? Anh sắp được làm bố rồi đấy! Cô ta có được gì cho anh thay vào tôi sắp đẻ cho anh đứa con?” Nam chỉ biết ngồi gục đầu xuống bàn mà nghe cô ta nói.
Mấy ngày sau đã thấy Nam lại loe xoe, số đời trớ trêu là thế. Vả lại thời này rồi còn sống lối sống duy tình chỉ tội rách việc, thiệt thân chứ có gì phải hối tiếc? … Nhiều khi mấy thằng bạn buôn cứ cười cười,Nam buồn và ám ảnh bởi những nụ cười nham hiểm ấy. Dẫu sao cô vợ bé này cũng chẳng cưới xin gì, chỉ ra xin cái giấy tạm trú mà thôi. Cô ả bụng đã to và cũng gần sinh rồi mà vẫn cứ ăn mặc hở trên lộ dưới như mời mọc dưới ánh mắt của mấy thằng trai làng cũng như những thằng bạn buôn mới của Nam.
Không lâu sau ngày vợ Nam bỏ xứ ra đi, cô vợ hai cũng đã sinh cho Nam thằng cu con bụ bẫm thì xóm làng thấy Nam đi đứng, ăn nói mất dần đi vẻ khệnh khạng của một kẻ lắm tiền nhiều bạc. Đời là thế, tâm tính con người cũng là thứ dễ hoán đổi. Nam cũng ít đi buôn mà suốt ngày ở nhà với thằng cu con, chăm chuốt những cây cảnh. Dạo này Nam đâm ra mê chơi cây cảnh! Những chuyến đi buôn gần đây Nam gán sang vai cô “vợ hai” mà không cần toan tính chuyện lời lỗ, dù gì thì cô ả đi về cũng giữ vốn lại đó cho những chuyến hàng sau. Cứ sớm ngủ dậy, chạy vòng quanh sân tập thể dục và chăm sóc những chậu cảnh. Càng ngày Nam càng lấy thú vui là chăm sóc và cắt tỉa nó thành những hình dáng mà Nam từng nhìn thấy.
Cô vợ đi buôn không biết thế nào mà thời gian gần đây có những chuyến đi gần cũng chẳng buồn về nhà, cứ phải vài ba ngày mới ló mặt về ngóNamvà thằng cu con rồi lại lên đường đi buôn.
Hôm nay, mấy anh bạn buôn cũ của Nam cùng với những mối đi buôn mới của cô vợ hai cũng về nhà Nam chơi.Namđược chuốc rượu tới say mềm và ngủ li bì cho đến sáng. Như thường lệ, không biết người thế nào. Sáng dậy Nam chạy vòng sân tập thể dục và quay sang chăm sóc vườn cảnh. Thấy phía sau chậu si lớn của mình chiếc võng nilon sao lại nằm ngoài này, đất dưới những chậu cảnh phẳng lỳ, những cụm cỏ bị dẫm đạp như tối qua có ai đó vật lộn trên nó. Nam sinh nghi …. Hèn chi tối qua có thằng bạn buôn mới của vợ hai cứ ngồi mãi cho đến lúc Nam đã đi ngủ mà vẫn chưa chịu về, bảo còn bàn chuyện làm ăn.
Từ đấy tiền bạc đi buôn gom góp cất trong tủ ngày càng vơi đi. Hỏi thì cô ta chỉ nói :” góp vốn làm ăn”. Nam gầm gừ trong bụng mà hỏi lại cho có hỏi:” Góp với thằng đấy phải không?” Với cặp mắt lạnh tanh, cô ta vặc lại Nam: ” Anh nên quên đi cái lối sống duy tình đi, kẻo truyền sang cho đời con anh cái kiếp sống nghèo khổ đấy!” Mãi lẩm bẩm cái câu nói của cô ta.“ quên đi lối sống duy tình”, “ duy tình nên bỏ đi”. Cầm cái kéo bước ra sân, về phía vườn cảnh, những chậu cảnh được Nam chăm sóc vẫn xanh tươi, ngày càng hiện ra những kiểu dáng đẹp. Những chậu cây dường như đã đánh động vào tâm lý Nam, Nam trở lại là một người như trước kia, biết tự chủ hơn, dứt khoát hơn và bớt đi sự cúi đầu trước người khác. .. Chỉ duy một điều thời gian này hay lẩm nhẩm một mình. Không cho cô vợ đi buôn những chuyến xa nữa, những việc cần thì Nam đi: ” Cô cũng nên ở nhà với thằng con cô đẻ ra nữa!”
Nam lại tái xuất thương trường với những chuyến đi buôn xa. Chỉ buồn ở nhà chẳng ai chăm sóc, quan tâm cắt tỉa những chậu cảnh mà cành lá đâm ra búa xua, chẳng còn hình dáng gì, có cây cũng dần khô rồi chết. Cô vợ ở nhà cũng sinh buồn, sinh tật, sinh ra bừa bộn. Nhiều lần đi xa về Nam thấy quần áo cô vợ vất khắp giường trong giường ngoài, nó nhàu nhò, cầu thang cũng có, trên salon có khi cũng vài bộ.…. Nhớ lại hàng xóm buôn chuyện nhà mình, Nam hiểu được rằng lúc Nam đi buôn thì cô ả cũng hẹn hò tình nhân về nhà mây mưa. Có hôm hai người vặc nhau, Nam lại hét lên khi trong người đã có chút men rượu. “ Phải ly hôn”, Nam nói với cô vợ. Cô ta chỉ cười vào Nam:” Trở về với văn hóa duy tình của anh hả?” Mắt Nam đỏ vằn lên kèm theo sự bực tức mà nếu là một thằng đàn ông khác thì cũng gây ra xô xát: ”cái kiểu sống của cô đồi bại lắm, cô làm như tôi bị mù à? Cô cứ nghĩ là tôi bị điếc mà không nghe thiên hạ nói gì về cô à? Cô …. Cô ….” “ Anh cũng từng phụ người đấy thôi! Hơn thế anh cũng muốn tôi đẻ cho anh đứa con, anh cũng từng ham cái của tôi mà để vợ của anh phả bỏ xứ đi đấy thôi, anh mặc cô ấy đi mà không rời được tôi nửa bước đi tìm về, anh không làm được như thế đúng không?” Những lời nói chua chát và quá thực tế của cô đã đánh vào Nam một đòn thật nặng khiến Nam quỵ hẳn. Kể từ đó Nam dần sa vào men rượu, chỉ có rượu mới khiến cho Nam quên đi tất cả.
Đã hơn một tuần cô ả gom hết tiền trong tủ ra đi không để lại một lời nhắn, chỉ có thằng cu con vẫn kiên trì bám lại căn nhà này cùng Nam. Cũng tại nó nhỏ quá, chưa hiểu biết gì về những chuyện xảy ra trong cái gia đình này từ khi nó còn trong bụng mẹ cho đến lúc này nếu không nó cũng đã bỏ Nam mà đi. Đưa nó ra quán bún riêu đầu đường cho thằng cu con ăn sáng mà cũng không tránh được những cái nhìn và lời bóng gió, những câu mỉa mai người ta nói về Nam, bàn luận về cô vợ hai. Người đẻ cho Nam thằng cu con rồi cất vó bay xa.
Nam chửi thầm:” Mẹ kiếp, con người sống với nhau còn đểu như …. nữa là huống hồ gì mấy người có tốt được gì với tôi, có nuôi tôi và cho tôi được một đồng nào?
Từ ngày cô vợ ai ẵm tiền ra đi, Nam chẳng buồn đi buôn mà suốt ngày ở nhà chăm sóc thằng cu con. Nhiều khi nhớ về cô vợ hai, Nam nhủ thầm trong bụng:” cũng may cô ả ra đi sớm chứ mãi ở lại thì cô cũng bán mất căn nhà này theo trai cũng chẳng ai hay.”
Sang cái năm thằng cu con được ba tuổi, Nam đăng ký cho nó đi học mầm non chỉ cách nhà vài cây số, cứ sáng đưa cu con đi ăn sáng trước khi đến trường rồi chiều đón về nhà. Cứ như thế thành cái thói quen ở nhà một mình, không bạn bè ghé thăm ca hát nhậu nhẹt. Nam sinh ra cái thói cứ sáng đưa con đi học về lại ghé vào quán cháo lòng ngồi uống, uống cho say, say để hết một ngày.
Sáng nay, lại ngồi lai rai một mình cho hết đi buổi sáng. Men rượu vào khiến Nam chếnh choáng, máu trong huyết quản sôi lên, Nam bồng bềnh ngược trôi trở lại với quá khứ, về những ngày tháng ban đầu, nhớ về người vợ đã cùng Nam bước chân vào Nhà Thờ và từng nguyện cầu:” Nguyện yêu thương và tôn trọng …… suốt đời tôi.” Máu trong cơ thể lúc này như lại sôi sùng sục, Lao nhanh ra cửa vội vội vàng vàng cầm tay lái quay xe,… cảm giác ê chề, nhục nhã cho chính bản thân tội lỗi của mình.
Vừa chống xe trước sân, toan bước vào mở khóa nhà Nam như sững lặng, mắt tròn xoe, miệng há hốc,…
-Một giọng nói thân quen đấm ấm rót vào tai Nam chứa đầy sự ngọt ngào: "Em trở về với anh đây, em không thể nào bỏ được, không thể nào quên được người đã cùng em bước vào Thánh Đường, quỳ bên nhau nguyện cầu cho ngày mai. Phải chăng: “ Sự gì Thiên Chúa đã liên kết loài người không được phân ly.”
Cái Bang
NHỮNG VIÊN ĐÁ CỦA TÔI
tháng 1 15, 2013 |
Tôi gặp lại Liên sau hơn 10 năm nàng biến mất khỏi tôi, khi tôi đang ngơ ngẩn ngắm những công nhân hái chèo đeo gùi ra nông trường một buổi sớm mai. Khi ấy, mặt trời bắt đầu tỏa những tia nắng hong khô những giọt sương còn đọng trên đọt chè xanh tươi, tạo cho nông trường một cảnh đẹp lạ thường. Đó là một trong những nông trường của công ty trà Tâm Châu, nằm cách thị xã 40 kilômét mà ở đây tạo cho tôi một cảm giác rất yên tĩnh. Tôi đã thấy thích cảnh này do một người bạn ở Đức Trọng chở tôi ngang qua vào một buổi sáng trên đường về nhà nó. Ba Mẹ nó vừa hoàn thành ở đây một nhà hàng nghỉ dưỡng, nó bảo sẵn dịp vợ tôi đang về quê thì cùng nó ra đây tận hưởng sự cách biệt với thành thị cũng như thời hai thằng chưa vướng bận vợ con.
Tiên thường rất hay về quê và đi hành hương đây đó cùng các hội đoàn. Mỗi khi có ai nói đến chuyện đi hành hương là nàng đăng ký đi theo, tour LaVang hay cùng hội đi khắp mọi nơi. Tiên bảo:” phải đi cho hết đất nước mình, chỉ đất nước của mình thôi cũng đủ để chất chứa biết bao là cảm xúc, những điều sau này còn có thể nói với con cái của mình nữa.”
Ngược lại với Tiên thì tôi lại rất lười đi, chẳng qua trước kia tôi làm chăm sóc khách hàng khu vực cho một công ty viễn thông, phải đi giới thiệu các gói cước mới đến khách hàng, phải theo học các khóa huấn luyện,… Cho đến khi lấy vợ thì tôi mới xin chuyển về làm ở cục và chăm sóc khách hàng tại trung tâm thì thời gian rãnh rỗi hơn, Tôi ở nhà thường xuyên hơn.
Hồi mới cưới Tiên, tôi phải mất rất nhiều thời gian mới quen được với cuộc sống vợ chồng mà vợ thường hay vắng nhà vào những dịp cuối tuần, có khi cũng gần một tháng. Ấy thế, tôi như quen lại với cảnh ngủ một mình trên chiếc giường rộng thênh thang. Quần áo giặt xong chỉ cần mặc mà không cần ủi cho thẳng nếp, tốn thời gian. Tiên vắng nhà, trong nhà tôi luôn sẵn thùng mì gói, lúc nào đói chỉ cần đổ nước sôi vào là xong một bữa ăn. Tiên tin tưởng vào chồng mình mà không nghĩ rằng vào một ngày nào đó nàng thường xuyên vắng nhà Liên xuất hiện.
Liên là mối tình đầu của tôi. Mối tình đầy ắp sự rung động của một chàng trai mới lớn nơi xứ lạnh, và nó đã để lại cho tôi biết bao kỷ niệm không thể nào quên. Liên có dáng người nhỏ nhắn và nước da hơi ngăm, nước da của người con gái nơi đón nhiều gió biển. Nàng lên trên này đi học và ở trọ khu tập thể sinh viên sau nhà thờ Bảo Lộc. Ngày đó, lớp tôi có một nhóm con trai thường hay la cà sau những buổi chiều học về. Như một thói quen khó bỏ, sau khi đạp xe chạy hết mấy vòng bờ hồ đùa giỡn, mấy thằng lại quay về quán bánh đa mắm bên hông nhà thờ. Đây cũng là con đường dẫn vào khu nhà trọ sinh viên mà Liên đang trọ học. Lũ con trai thường kéo hai chiếc bàn nhựa lại ngồi chọc ghẹo các cô gái đi học về.
Hôm đó Liên chạy chiếc xe đạp mini Trung Quốc ngang qua chỗ chúng tôi đang ngồi. Vì sợ lũ con trai chọc ghẹo nên nàng cố gắng đạp thật nhanh, không ngờ chiếc guốc trật khỏi bàn đạp khiến nàng bổ nhào về phía trước, chiếc xe đỗ ngay chỗ tôi ngồi. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đứng dậy đỡ Liên và có cảm giác như tôi đã làm nàng té. Tất nhiên là bọn con trai cùng ồ lên cười, vỗ tay giòn giã. Giống như là đang cổ vũ cho một buổi liên hoan văn nghệ trong trường, mà nhân vật chính trong tiết mục đó là tôi và Liên.
Tôi quen Liên từ cái nhiệm vụ dắt xe đạp vào nhà gần đó và mượn chiếc búa đập lại cái tay lái bị cong. Tình yêu của sinh viên đến thật lạ lùng, chỉ với một tay lái xe đạp bị cong. Mấy thằng bạn thường hay ghẹo tôi, may mà cái xe đạp của Liên cong tay lái chứ nếu như cái áo len của Liên vô tình bị rách chắc tôi phải cởi áo len đem cho Liên mặc. Mặc dù hôm hôm đó bị mấy thằng bạn trêu chọc, nhưng khi đỡ Liên dậy và được nắm bàn tay mềm mại người con gái , cái nắm tay kỳ diệu đó đã làm trái tim tôi rung lên, bỗng dưng rộn rang và rộn ràng theo suốt cuộc đời tôi.
Tình yêu khờ khạo của Tôi và Liên kéo dài chỉ hơn một năm. Đến cuối niên học thì Liên về quê, quê của Liên tận Vũng Tàu với những bãi biển thật đẹp. Có núi lớn với tượng KiTô Vua, có Bãi Dâu với 14 chặng đường Thánh Giá, có tượng Thích Ca Phật đài thật lớn,…
Liên như reo lên khi nhìn thấy tôi đang ngẩn ngơ ngắm vườn chè còn đọng những giọt sương mai.
- Em khỏe không?
Vẫn là câu hỏi như thế mỗi lần gặp Liên 10 năm về trước. Và giờ đây, ngay lúc này tôi vẫn như thế mà không thay đổi được. Điều làm tôi bất ngờ và không thể che giấu nổi xúc động, tôi không thể tưởng tượng rằng có thể gặp Liên lúc này. Trong một khung cảnh đẹp và nên thơ.
Liên hỏi:
- Vợ anh đâu mà anh ở đây lúc này?
- Đang đi hành hương ngoài Bắc.
Tiên lại đi hành hương. Tiên bảo:” Lang Vang lần này có lễ kỷ niệm 210 năm , sẵn dịp Ba Mẹ cũng đi nên em sẽ về đi chung với ba mẹ, sau đó em sẽ ra Bắc, về quê ông bà một lần cho biết anh à!” Những lần trước, tôi chỉ thờ ơ lúc Tiên nói sẽ đi đâu đó và ra ngoài sân ngắm hàng hạt đĩnh, những chậu túc cầu tôi chăm sóc , đưa về từ những cửa hàng trên Đà Lạt. Trong vườn hoa của tôi còn có một non bộ nho nhỏ , một hồ cá được hình thành từ một chậu cảnh cũ. Tôi thường đặt vào đó những viên sỏi nhỏ lấy về từ những dòng suối, từ những bãi biển. Mỗi viên sỏi đều được tôi ghi khắc ngày tháng nơi tôi có được nó. Tôi xem nó như báo vật, như là của quý mà tôi đã nghe ai đó nói rằng, những viên sỏi được mài dũa từ nước có những hình thù khác hẳn và gọi nó là suiseki.
Tiên đi, tôi lại lao vào cuộc tình cũ mà bây giờ nó hấp dẫn hơn, lạ lẫm hơn và đầy sức quyến rũ hơn. Liên ly dị chồng đã hai năm rồi, giờ đây một mình nuôi con nhỏ với công việc nhàn hạ là một giám đốc khu du lịch và cũng đang là một cổ đông trong khu nghỉ dưỡng chung với ba mẹ của thằng bạn tôi. Nơi tôi và Liên tình cờ gặp lại nhau. Tôi chẳng thể hình dung được rằng là sau hơn 10 năm , từ cái thuở còn dại khờ chỉ dám nắm tay mà chưa một lần đặt được nụ hôn lên đôi môi thanh xuân của Liên, nay tôi lại có trọn Liên trong lòng.
Tiên đi vắng, trước kia tôi thường để sẵn cho mình thùng mỳ gói để ăn thay cho những bữa ăn vợ vắng nhà, còn bây giờ là những bữa ăn riêng tư của tôi và Liên. Tôi cũng khép lại cánh cửa, bỏ vài bộ quần áo vào cái cặp táp mà hằng ngày tôi đặt trong đó cái máy tính và sổ sách. Giống như tôi đi chăm sóc khách hàng khác huyện. Tôi đến khu du lịch của Liên, nơi Liên đang ở.
Liên nói:
- “ Em không ngờ lúc em cô đơn, buồn bã nhất thì anh lại xuất hiện”.
Tiên gọi về cho tôi trong tiếng ồn ào như một khu lễ hội nào đó mà Tiên đang tới. :” Mai em ra Nghệ An với ba mẹ, hôm nay em mới cầu nguyện xin cho chúng mình có một đứa con. Dù sao thì vợ chồng mình cũng nên có một đứa con cho vui cửa vui nhà anh à”. Tôi như dỗ dành Tiên:” miễn sao em vui và cảm thấy thoải mái là được. Anh có thể tự lo cho bản thân khi em vắng nhà mà!” Rồi tôi lại ôm Liên vào lòng mà quên mất đi hình bóng Tiên. Vợ mình!
Thời gian cứ thế trôi đi thật êm đềm. Tình yêu của tôi giờ đây đong đầy cho cả hai phía. Một là vợ, một là người tình. Tôi đang chơi trò chơi hai mặt, hồn nhiên giữa tình yêu xưa và Tiên, người vợ đã cùng tôi vượt qua bao nhiêu là khó khăn, bao nhiêu gian khổ để hôm nay có được một mái ấm đầy đủ tiện nghi, không thua gì bao cặp vợ chồng khác. Rồi Tiên cũng giảm bớt những chuyến đi xa, những tour du lịch đây đó thì tôi lại thường xuyên vắng nhà.
Tôi nói dối Tiên:
- Dạo này công ty quyết định xuống cục, phân công anh đi công tác ở các huyện và những tỉnh trong khu vực.
Là tôi lại đi, qua những chuyến đi xa gần cùng Liên. Tôi lại mang về những viên suiseki ghi rõ ngày tháng và nơi tôi và Liên cùng nhau. Theo thói quen là cứ khoảng 7 giờ tối tôi gọi cho Tiên: “ Em ăn gì chưa vợ yêu của anh? Anh chuẩn bị đi ăn đây và công việc của anh vẫn tốt em à!” Tôi nói dối vợ tôi mà không hề ái ngại khi bên cạnh Liên, đôi khi nó lại là thói quen lúc nói dối vợ mình.
Tôi nói dối Tiên mà cứ như tôi mang lại cho em những viên kẹo bọc đường, những lời nói dối như được phủ một lớp chocolate tặng vợ tôi. Căn nhà nhỏ của tôi và Tiên vẫn yên ấm, ngoại trừ dạo này tôi hay đi xa hay là công tác mấy ngày ở các tỉnh. Có khác chăng là chung quanh non bộ mini của tôi càng ngày xếp càng dày những viên đá mà tôi vẫn thường gọi là suiseki. Những viên đá tôi nhặt về từ các bãi biển, những dòng suối ở các khu du lịch. Mỗi viên đá tôi đều ghi ngày tháng nơi tôi đã đến. Tất nhiên Tiên cũng không biết những ngày tháng và nơi chốn đó là một bí mật của tôi và Liên.
Buổi tối hôm ấy trăng thanh gió mát, gió thổi lộng vào hàng phát tài trước nhà, Liên báo cho tôi biết nàng vừa ký được một hợp đồng mới dưới Vũng Tàu. Là Liên phải xuống dưới đó lo cho công việc ít nhất cũng hơn một tháng . Tôi dự định vài hôm nữa, khi sắp xếp công việc ở cục ổn định tôi cũng sẽ xuống Vũng Tàu cùng Liên.
Tiên bảo, tối nay sẽ nấu một bữa cơm thật ngon mừng kỷ niệm ngày chúng tôi cưới nhau. Bữa cơm chỉ hai vợ chồng chúng tôi. Đã lâu rồi tôi mới ăn một bữa cơm thật ngon do chính tay Tiên nấu và chúng tôi cũng đã cùng nhau uống cạn cả một chaiChampagne. Tiên bảo: “ Em muốn tặng anh một món quà” .
Tiên đưa cho tôi một chiếc hộp nho nhỏ nhưng nó rất nặng. Tôi mở chiếc hộp ra và nghĩ đây chắc cũng là một cục đá Tiên tặng tôi, viên đá ghi dòng chữ kỷ niệm ngày cưới. Trong chiếc hộp là một viên đá màu đen với những vân vàng rất đẹp và trông cũng rất quen. Khi nhấc viên đá lên thì bên dưới có ghi với nét chữ của Liên : “ Vũng Tàu, …” bên dưới là ngày tháng tôi và Liên bên nhau.
Viên đá này chính tay tôi mua của một người dưới Vũng Tàu và đưa cho Liên tại một quầy lưu niệm nơi đó. Liên đã ghi những ngày tháng và nơi có tôi mà nàng đã để quên lại. Tôi cũng đã quay lại tìm nó nhưng viên đá đã biến mất, cứ nghĩ một ai đó đã nhặt được và cất làm kỷ niệm.
Tôi nhìn Tiên. Tiên cũng nhìn tôi.
Mặc cho sự xấu hổ khiến gương mặt tôi đỏ lên. Tiên nói:
- Dù thế nào đi chăng nữa thì anh cũng là chồng em, em không để mất anh đâu.
Xem thêm…
Tiên thường rất hay về quê và đi hành hương đây đó cùng các hội đoàn. Mỗi khi có ai nói đến chuyện đi hành hương là nàng đăng ký đi theo, tour LaVang hay cùng hội đi khắp mọi nơi. Tiên bảo:” phải đi cho hết đất nước mình, chỉ đất nước của mình thôi cũng đủ để chất chứa biết bao là cảm xúc, những điều sau này còn có thể nói với con cái của mình nữa.”
Ngược lại với Tiên thì tôi lại rất lười đi, chẳng qua trước kia tôi làm chăm sóc khách hàng khu vực cho một công ty viễn thông, phải đi giới thiệu các gói cước mới đến khách hàng, phải theo học các khóa huấn luyện,… Cho đến khi lấy vợ thì tôi mới xin chuyển về làm ở cục và chăm sóc khách hàng tại trung tâm thì thời gian rãnh rỗi hơn, Tôi ở nhà thường xuyên hơn.
Hồi mới cưới Tiên, tôi phải mất rất nhiều thời gian mới quen được với cuộc sống vợ chồng mà vợ thường hay vắng nhà vào những dịp cuối tuần, có khi cũng gần một tháng. Ấy thế, tôi như quen lại với cảnh ngủ một mình trên chiếc giường rộng thênh thang. Quần áo giặt xong chỉ cần mặc mà không cần ủi cho thẳng nếp, tốn thời gian. Tiên vắng nhà, trong nhà tôi luôn sẵn thùng mì gói, lúc nào đói chỉ cần đổ nước sôi vào là xong một bữa ăn. Tiên tin tưởng vào chồng mình mà không nghĩ rằng vào một ngày nào đó nàng thường xuyên vắng nhà Liên xuất hiện.
Liên là mối tình đầu của tôi. Mối tình đầy ắp sự rung động của một chàng trai mới lớn nơi xứ lạnh, và nó đã để lại cho tôi biết bao kỷ niệm không thể nào quên. Liên có dáng người nhỏ nhắn và nước da hơi ngăm, nước da của người con gái nơi đón nhiều gió biển. Nàng lên trên này đi học và ở trọ khu tập thể sinh viên sau nhà thờ Bảo Lộc. Ngày đó, lớp tôi có một nhóm con trai thường hay la cà sau những buổi chiều học về. Như một thói quen khó bỏ, sau khi đạp xe chạy hết mấy vòng bờ hồ đùa giỡn, mấy thằng lại quay về quán bánh đa mắm bên hông nhà thờ. Đây cũng là con đường dẫn vào khu nhà trọ sinh viên mà Liên đang trọ học. Lũ con trai thường kéo hai chiếc bàn nhựa lại ngồi chọc ghẹo các cô gái đi học về.
Hôm đó Liên chạy chiếc xe đạp mini Trung Quốc ngang qua chỗ chúng tôi đang ngồi. Vì sợ lũ con trai chọc ghẹo nên nàng cố gắng đạp thật nhanh, không ngờ chiếc guốc trật khỏi bàn đạp khiến nàng bổ nhào về phía trước, chiếc xe đỗ ngay chỗ tôi ngồi. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đứng dậy đỡ Liên và có cảm giác như tôi đã làm nàng té. Tất nhiên là bọn con trai cùng ồ lên cười, vỗ tay giòn giã. Giống như là đang cổ vũ cho một buổi liên hoan văn nghệ trong trường, mà nhân vật chính trong tiết mục đó là tôi và Liên.
Tôi quen Liên từ cái nhiệm vụ dắt xe đạp vào nhà gần đó và mượn chiếc búa đập lại cái tay lái bị cong. Tình yêu của sinh viên đến thật lạ lùng, chỉ với một tay lái xe đạp bị cong. Mấy thằng bạn thường hay ghẹo tôi, may mà cái xe đạp của Liên cong tay lái chứ nếu như cái áo len của Liên vô tình bị rách chắc tôi phải cởi áo len đem cho Liên mặc. Mặc dù hôm hôm đó bị mấy thằng bạn trêu chọc, nhưng khi đỡ Liên dậy và được nắm bàn tay mềm mại người con gái , cái nắm tay kỳ diệu đó đã làm trái tim tôi rung lên, bỗng dưng rộn rang và rộn ràng theo suốt cuộc đời tôi.
Tình yêu khờ khạo của Tôi và Liên kéo dài chỉ hơn một năm. Đến cuối niên học thì Liên về quê, quê của Liên tận Vũng Tàu với những bãi biển thật đẹp. Có núi lớn với tượng KiTô Vua, có Bãi Dâu với 14 chặng đường Thánh Giá, có tượng Thích Ca Phật đài thật lớn,…
Liên như reo lên khi nhìn thấy tôi đang ngẩn ngơ ngắm vườn chè còn đọng những giọt sương mai.
- Anh, anhNamphải không?
Tôi có thể quên những gì đã xảy ra, quên gương mặt và dáng đi của nhiều đứa bạn từ trước đến giờ. Nhưng Liên từng làm trái tim tôi rung lên, từng khiến tôi hân hoan cũng như những lần suýt nữa phải nợ lại môn học của thời sinh viên. Dù là cuộc sống đã xô đẩy chúng tôi về hai nơi, hai bến bờ thật xa. Giờ gặp lại Liên, trong lòng tôi như đang muốn dậy lên cơn sóng dữ…- Em khỏe không?
Vẫn là câu hỏi như thế mỗi lần gặp Liên 10 năm về trước. Và giờ đây, ngay lúc này tôi vẫn như thế mà không thay đổi được. Điều làm tôi bất ngờ và không thể che giấu nổi xúc động, tôi không thể tưởng tượng rằng có thể gặp Liên lúc này. Trong một khung cảnh đẹp và nên thơ.
Liên hỏi:
- Vợ anh đâu mà anh ở đây lúc này?
- Đang đi hành hương ngoài Bắc.
Tiên lại đi hành hương. Tiên bảo:” Lang Vang lần này có lễ kỷ niệm 210 năm , sẵn dịp Ba Mẹ cũng đi nên em sẽ về đi chung với ba mẹ, sau đó em sẽ ra Bắc, về quê ông bà một lần cho biết anh à!” Những lần trước, tôi chỉ thờ ơ lúc Tiên nói sẽ đi đâu đó và ra ngoài sân ngắm hàng hạt đĩnh, những chậu túc cầu tôi chăm sóc , đưa về từ những cửa hàng trên Đà Lạt. Trong vườn hoa của tôi còn có một non bộ nho nhỏ , một hồ cá được hình thành từ một chậu cảnh cũ. Tôi thường đặt vào đó những viên sỏi nhỏ lấy về từ những dòng suối, từ những bãi biển. Mỗi viên sỏi đều được tôi ghi khắc ngày tháng nơi tôi có được nó. Tôi xem nó như báo vật, như là của quý mà tôi đã nghe ai đó nói rằng, những viên sỏi được mài dũa từ nước có những hình thù khác hẳn và gọi nó là suiseki.
Tiên đi, tôi lại lao vào cuộc tình cũ mà bây giờ nó hấp dẫn hơn, lạ lẫm hơn và đầy sức quyến rũ hơn. Liên ly dị chồng đã hai năm rồi, giờ đây một mình nuôi con nhỏ với công việc nhàn hạ là một giám đốc khu du lịch và cũng đang là một cổ đông trong khu nghỉ dưỡng chung với ba mẹ của thằng bạn tôi. Nơi tôi và Liên tình cờ gặp lại nhau. Tôi chẳng thể hình dung được rằng là sau hơn 10 năm , từ cái thuở còn dại khờ chỉ dám nắm tay mà chưa một lần đặt được nụ hôn lên đôi môi thanh xuân của Liên, nay tôi lại có trọn Liên trong lòng.
Tiên đi vắng, trước kia tôi thường để sẵn cho mình thùng mỳ gói để ăn thay cho những bữa ăn vợ vắng nhà, còn bây giờ là những bữa ăn riêng tư của tôi và Liên. Tôi cũng khép lại cánh cửa, bỏ vài bộ quần áo vào cái cặp táp mà hằng ngày tôi đặt trong đó cái máy tính và sổ sách. Giống như tôi đi chăm sóc khách hàng khác huyện. Tôi đến khu du lịch của Liên, nơi Liên đang ở.
Liên nói:
- “ Em không ngờ lúc em cô đơn, buồn bã nhất thì anh lại xuất hiện”.
Tiên gọi về cho tôi trong tiếng ồn ào như một khu lễ hội nào đó mà Tiên đang tới. :” Mai em ra Nghệ An với ba mẹ, hôm nay em mới cầu nguyện xin cho chúng mình có một đứa con. Dù sao thì vợ chồng mình cũng nên có một đứa con cho vui cửa vui nhà anh à”. Tôi như dỗ dành Tiên:” miễn sao em vui và cảm thấy thoải mái là được. Anh có thể tự lo cho bản thân khi em vắng nhà mà!” Rồi tôi lại ôm Liên vào lòng mà quên mất đi hình bóng Tiên. Vợ mình!
Thời gian cứ thế trôi đi thật êm đềm. Tình yêu của tôi giờ đây đong đầy cho cả hai phía. Một là vợ, một là người tình. Tôi đang chơi trò chơi hai mặt, hồn nhiên giữa tình yêu xưa và Tiên, người vợ đã cùng tôi vượt qua bao nhiêu là khó khăn, bao nhiêu gian khổ để hôm nay có được một mái ấm đầy đủ tiện nghi, không thua gì bao cặp vợ chồng khác. Rồi Tiên cũng giảm bớt những chuyến đi xa, những tour du lịch đây đó thì tôi lại thường xuyên vắng nhà.
Tôi nói dối Tiên:
- Dạo này công ty quyết định xuống cục, phân công anh đi công tác ở các huyện và những tỉnh trong khu vực.
Là tôi lại đi, qua những chuyến đi xa gần cùng Liên. Tôi lại mang về những viên suiseki ghi rõ ngày tháng và nơi tôi và Liên cùng nhau. Theo thói quen là cứ khoảng 7 giờ tối tôi gọi cho Tiên: “ Em ăn gì chưa vợ yêu của anh? Anh chuẩn bị đi ăn đây và công việc của anh vẫn tốt em à!” Tôi nói dối vợ tôi mà không hề ái ngại khi bên cạnh Liên, đôi khi nó lại là thói quen lúc nói dối vợ mình.
Tôi nói dối Tiên mà cứ như tôi mang lại cho em những viên kẹo bọc đường, những lời nói dối như được phủ một lớp chocolate tặng vợ tôi. Căn nhà nhỏ của tôi và Tiên vẫn yên ấm, ngoại trừ dạo này tôi hay đi xa hay là công tác mấy ngày ở các tỉnh. Có khác chăng là chung quanh non bộ mini của tôi càng ngày xếp càng dày những viên đá mà tôi vẫn thường gọi là suiseki. Những viên đá tôi nhặt về từ các bãi biển, những dòng suối ở các khu du lịch. Mỗi viên đá tôi đều ghi ngày tháng nơi tôi đã đến. Tất nhiên Tiên cũng không biết những ngày tháng và nơi chốn đó là một bí mật của tôi và Liên.
Buổi tối hôm ấy trăng thanh gió mát, gió thổi lộng vào hàng phát tài trước nhà, Liên báo cho tôi biết nàng vừa ký được một hợp đồng mới dưới Vũng Tàu. Là Liên phải xuống dưới đó lo cho công việc ít nhất cũng hơn một tháng . Tôi dự định vài hôm nữa, khi sắp xếp công việc ở cục ổn định tôi cũng sẽ xuống Vũng Tàu cùng Liên.
Tiên bảo, tối nay sẽ nấu một bữa cơm thật ngon mừng kỷ niệm ngày chúng tôi cưới nhau. Bữa cơm chỉ hai vợ chồng chúng tôi. Đã lâu rồi tôi mới ăn một bữa cơm thật ngon do chính tay Tiên nấu và chúng tôi cũng đã cùng nhau uống cạn cả một chaiChampagne. Tiên bảo: “ Em muốn tặng anh một món quà” .
Tiên đưa cho tôi một chiếc hộp nho nhỏ nhưng nó rất nặng. Tôi mở chiếc hộp ra và nghĩ đây chắc cũng là một cục đá Tiên tặng tôi, viên đá ghi dòng chữ kỷ niệm ngày cưới. Trong chiếc hộp là một viên đá màu đen với những vân vàng rất đẹp và trông cũng rất quen. Khi nhấc viên đá lên thì bên dưới có ghi với nét chữ của Liên : “ Vũng Tàu, …” bên dưới là ngày tháng tôi và Liên bên nhau.
Viên đá này chính tay tôi mua của một người dưới Vũng Tàu và đưa cho Liên tại một quầy lưu niệm nơi đó. Liên đã ghi những ngày tháng và nơi có tôi mà nàng đã để quên lại. Tôi cũng đã quay lại tìm nó nhưng viên đá đã biến mất, cứ nghĩ một ai đó đã nhặt được và cất làm kỷ niệm.
Tôi nhìn Tiên. Tiên cũng nhìn tôi.
Mặc cho sự xấu hổ khiến gương mặt tôi đỏ lên. Tiên nói:
- Dù thế nào đi chăng nữa thì anh cũng là chồng em, em không để mất anh đâu.
Caibang
( Dựa theo những viên sỏi được ghi tên)
Một Giờ Thăm Nuôi
tháng 1 12, 2013 |Những cái áo sọc tù trong đó có tôi chen lẫn với những màu áo khác. Người ta chuyện trò, người thì khóc, người thì cười, người thì nựng nịu những đứa trẻ đi thăm người thân, bên cạnh những tiếng í ới gọi nhau của trẻ thơ.
Tôi ngồi một mình gần lối ra vào, chỉ duy một lối duy nhất mà chúng tôi thường ngày ra vào lao động. Không biết con gái tôi hôm nay có vào thăm tôi, Ông Bà Nội nó có cho nó đi theo vào với tôi như mọi khi. Tôi đưa mắt dáo dác nhìn khắp nơi như tìm kiếm. ….
Ah! Thằng Nam, ba con đầu nứ tề Thiên Minh, rồi Mẹ tôi đưa tay vẫy vẫy. Tôi thấy con gái tôi te te chạy tới. Nó năm nay đã hơn 4 tuổi. Gương mặt tròn trĩnh, sáng bừng cứ như là má nó vậy. Cặp mắt nó lóng lánh như hai giọt nước. Nó chạy đến ôm chầm lấy tôi, một người cha trong chiếc áo tù sọc trắng xám. Mẹ tôi, Bà đi từng bước khó nhọc, hình như chứng đau khớp gối lại hành hạ Mẹ. Đến bên tôi, lột cái khăn đội đầu ra và phe phẩy quạt cho mát. Tôi thấy mẹ lúc này trông gầy đi nhiều lắm so với ngày tôi mới vào trong này, mái tóc đã bạc đi rất nhiều, những nếp nhăn trên gương mặt mẹ như co rút lại trước thời gian.
- Ai đưa Mẹ đi vậy?
- Thằng Út chứ ai, Ba Mi mấy tháng ni cứ nhậu rồi nghe bạn bè nói mi đi tù làm xấu hổ gia đình, Ổng nhất định không chịu chở Mẹ đi nữa. Mẹ buồn mà không biết nói với Ba mi ra răng cho Ba mi hiểu.
Chợt con Bé hỏi:
- Ba ơi, khi mô ba về hả Ba?
- Ít bữa nữa, Ba học ở đây xong là Ba về
- Răng mà Ba học lâu rứa ba, con nghỉ hè rồi mà, con được nghỉ hè mà ba cũng phải đi học àh ba?
Rồi con bé lại phụng phịu.
- Con nói Ba đi học mà mấy đưa lớp con không chịu tin, Tụi nó nói là Ba của Minh ở tù. Con cãi. Rõ ràng ba nói là ba đi học, ông bà nội, chú út, cô 6 với cô 7 cũng nói là Ba đi học. bạn con nói bậy phải không Ba?
Tôi như đứt từng khúc ruột, ôm con bé vào lòng, hai mắt tôi tự nhiên xấp xấp nước.
- Con ở nhà với Ông bà nội ngoan nhé, phải nghe lời ông bà! Vì Ba chưa tốt nên ba phải đi học để thành người tốt, ba hứa học xong là Ba sẽ về với con và ông bà nội. ….
Con bé đẩy tôi ra, nhìn lên cặp mắt của tôi:
- Nhưng con thấy Ba tốt mà Ba, Ba không đánh vào tay con như chú út, ở nhà chơi với con Ba cho con chơi đất mà ba có đánh con đâu, chỉ có Chú út là xấu, Ba có xấu đâu. Bà nội cũng thấy vậy nữa ……. Phải không Bà Nội?
Mẹ tôi nãy giờ ngồi bên cạnh nghe tôi và Thiên Minh nói khẽ gật đầu, nước mắt Mẹ lăn dài trên má. Những giọt nước mắt rơi trên cát.
Con bé ngoảnh ra xa xa như thấy những đưa trẻ khác đang nhảy lò cò trên sân cát, nó chạy lon ton đến các bạn. Đôi dép nhựa bé xíu của nó như lẫn vào những đôi dép to của người lớn.
- Mi vô đây cũng gần một năm rồi, còn hơn năm nữa là về thôi. Vô đây rồi mi mới thấy thương Cha thương Mẹ! Mi nhìn đi, con bé Minh hấn cũng cần Ba hấn nữa đó ….
Nghe Mẹ nói xong, giọng tôi như khản đi, tôi muốn khóc, tôi thấy thương mẹ tôi quá, thương gia đình mình quá và nhất là đưa con gái bé bỏng của tôi.
- Sáng nay đi chợ, Mẹ thấy con Tiên đó Nam àh!
- Cô ấy cũng còn mặt mũi để về Bình Giả sao Mẹ?
- Giờ cặp với thằng mô dưới làng 3, nghe nói thằng nứ sống trên Sài Gòn.
- Mà thôi, mẹ đừng nhắc đến cái loại đàn bà đó, Mẹ đừng cho bé Minh thấy Mẹ hắn, con gái con không có loại Mẹ như rứa mô.
Tôi ngồi thừ người ra, hai con mắt tôi như muốn ứa ra những gọt nước mắt căm phẫn chính bản thân tôi. Tại sao khi bắt tại trận vợ tôi với thằng đàn ông đó, tôi không nhớ tới ánh mắt trong veo của con gái tôi, tôi không nghĩ về mái tóc đã pha sương của Mẹ tôi và nỗi xấu hổ của Ba tôi với mọi người như lúc này. Để hôm nay khi ngồi lại nơi này, tôi khát khao được ôm đứa con bé bỏng, hôn nó và dỗ dành nó trong những giấc ngủ, chở nó đi chơi và an ủi ba mẹ tôi lúc tuổi già,…
***
Tôi và cô ấy quen nhau tại một trường anh ngữ bên Phú Nhuận. Ngày ấy, khi còn làm kỹ thuật viên cho một Công ty máy tính lớn ở Sài Gòn, Tôi đăng ký học thêm môn Tiếng Anh nhằm giúp mình có thể tiến xa hơn trong công việc, có thể biết chút ít để nhiều lúc cũng phải giao tiếp với khách hàng người nước ngoài. Mỗi tuần chỉ học 3 buổi tối, dần dần tôi thấy trong lớp học tối cũng có một người con gái trông cũng quen quen, có thể tôi đã gặp cô bé này nhiều lần ở dưới quê, thời gian mà tôi còn học phổ thông Bình Giả và sau khi rời Bình Giả trong những ngày hè tháng tết thăm Gia đình. Tôi làm quen và sau nhiều lần nói chuyện, tôi mới biết là nàng cũng người dưới quê. Tuy không phải người Bình Giả nhưng nàng cũng hay vào Bình Giả , cũng từng học cấp 2 ở Bình giả và ở nhà bà ngoại trong này. Nhiều lần tôi bối rối bắt chuyện với nàng, thái độ kiêu kì của nàng trông thật dễ ghét, nhưng con gái trông càng dễ ghét bao nhiêu thì với tôi nó lại càng dễ thương bấy nhiêu. Ngay từ cái lần đầu tiên gặp Thủy Tiên, Tôi như hiểu rằng tự nay tôi không còn được tự do nữa, không còn chịu cô đơn chiếc bóng mỗi lúc rời Cty nữa. Lúc nào tôi cũng nghĩ đến nàng, không chỉ mái tóc, nụ cười, ánh mắt mà ngay cả cái tên cũng khiến cho tôi như thật gần gũi , cứ như là chúng tôi đã yêu nhau từ thuở nào rồi mà bây giờ mới gặp lại. Quen nhau dần dần, giữa chúng tôi đã phát triển tình cảm tiến xa hơn tình bạn chung lớp học, giờ tôi không còn những lúc bối rối khi nói chuyện với nàng nữa và thời gian càng khiến chúng tôi gần nhau hơn nữa. Tôi giờ không còn cảm thây cô đơn chiếc bóng mỗi lúc rời Cty hay những lúc thức dậy đi làm. Vì giờ đây, tôi đã dọn về ở chung với Thủy Tiên trong một căn gác trọ bên gần Cầu Đỏ. Nhìn căn gác trọ thật đơn sơ nhưng nó lại thật ấm cúng những lúc tôi đi làm về, không phải tìm vui cùng những nhân viên kỹ thuật chung phòng tìm quán cóc nhâm nhi, không phải ngồi gắng bỏ vào bụng cho qua bữa những giờ cơm hay về phòng nấu vội cho mình gói mì ăn liền. Mà giờ đây, trước cũng như sau khi đi làm về Tôi có Thủy Tiên, cùng nhau tâm sự và gắp cho nhau những cọng rau cải, những con cá hay những miếng thịt cứ như hai vợ chồng son. ……
Tôi đổi phòng trọ mà không báo cho Ba Mẹ, bạn bè cũng không ai biết Tôi đã đổi phòng, chỉ vì tôi muốn sống cùng Thủy Tiên, muốn sống cùng người con gái tôi yêu. Tuy không ai trong gia đình biết tôi đổi phòng, không biết tôi đã và đang sống chung với một người con gái nơi đất khách, mà hình như mọi người cũng có những nghi ngờ khi mà đã mấy tháng rồi, tôi đã không về thăm gia đình, không có điện thoại hỏi thăm ba mẹ. Cái thói quen mà trước đây, một tuần ít nhất tôi luôn gọi về hỏi thăm sức khỏe Ba Mẹ ít nhất 2 lần một tuần. …..
Rồi một ngày gần cuối năm, Tôi về nhà chơi và xin Ba Mẹ cho tôi được lấy vợ. Ba Mẹ không phản đối nhưng trong đó như có một sự nghi ngờ vì bẵng đi một thời gian tôi không ngó ngàng gì đến cái gia đình còn có Cha có Mẹ. tự nhiên bây giờ về xin được lấy vợ, cũng chưa một lần tôi báo cho gia đình biết tôi có bạn gái. Bây giờ tự nhiên đường đột đòi lấy vợ. để đến khi hai bên gia đình gặp nhau, cùng nói chuyện về chuyện của Tôi và Thùy Tiên. Lúc đó thì mới vỡ lẽ ra chúng tôi đã đi quá xa trong chuyện tình cảm nam nữ. Thủy Tiên đã có thai! ……
Ngày cưới của chúng tôi diễn ra không rình rang và lớn như bao đám cưới khác ở Bình Giả, bạn bè tôi và Thủy Tiên về chúc mừng không thiếu một ai. Từ những đứa bạn của tôi cũng như bạn của Thủy Tiên. Bà con hai họ ai cũng trầm trồ khen chúng nó xứng đôi vừa lứa, mong sao cho chúng nó sống hạnh phúc, biết yêu thương nhau để Ba Mẹ còn có thể mát mặt với mọi người. Riêng Mẹ tôi, Mẹ yêu thương con trai mình bao nhiêu thì tình cảm mà Mẹ dành cho con dâu thì không ai có thể sánh bằng, nhưng bà cũng có một nỗi buồn. Nếu lỡ như ngày mai đây, chỉ vài tháng nữa thôi khi mọi người đã vỡ lẽ ra con dâu yêu quý của bà đã “ ăn cơm trước kẻng” . Lúc đó, bà biết để mặt mũi vào đâu để gặp mọi người, biết nói gì khi mọi người xì xầm con dâu của bà chỉ là một đứa con gái hư hỏng……
Đám cưới xong, chúng tôi chỉ được hưởng tuần trăng mật 3 ngày ở Madagoui Resort rồi lại phải về lại Sài Gòn tiếp tục công việc của chính tôi và việc học của Thủy Tiên. Ngày qua ngày, Thủy Tiên phải nghỉ học vì cô nàng như cảm thấy xấu hổ khi ngày cưới mới đây mà cái bụng đã lớn lên nhanh một cách lạ thường. Thủy Tiên như xấu hổ trước đám đông, khi một người con gái ở lứa tuổi nàng mà phải mang cái bụng chình ình bước ra đường. Hình như Thủy Tiên cảm thấy xấu hổ khi mình sắp phải làm Mẹ ở lứa tuổi của mình. Trong khi đó, hàng trăm người con gái muốn được như Thủy Tiên mà lại không thể có được cái thiên chức đó! Từ khi phải nghỉ học, càng ngày Thủy Tiên càng xa lánh đám đông, xa lánh những khu chợ mà nàng vẫn thường đi để những buổi ăn sáng và ăn tối chúng tôi hạnh phúc bên nhau. Bây giờ đối với tôi đã phải nhận thêm một nhiệm vụ mới, mỗi sáng trước khi đi làm và sau khi rời Cty về nhà. Sáng thì tôi trước khi đi làm, việc đầu tiên là ghé chợ Nơ Trang Long cùng với những giờ ăn sáng khi đưa về dùng cùng với Vợ. Chiều về, rời Cty về thì tôi lại tạt ngang chợ Bà Chiểu tranh thủ mua con cá, miếng thịt về cùng vợ nấu bữa ăn tối, cùng nhau ăn tối mà cảm thấy mình như thật hạnh phúc, hạnh phúc bên người vợ yêu quý, hạnh phúc khi mình sắp được lám Ba. Có khi sau những bữa tối cùng nhau, Tôi đưa vợ đi siêu thị, mua sắm những vật dụng cần thiết trong gia dình nhỏ bé, thử cho đứa con sắp chào đời những bộ đồ baby trông rất dễ thương mà chưa biết đứa bé sắp chào đời là một thằng cu hay một nàng công chúa dễ thương và có nét đẹp quyến rũ như Mẹ của nó. Lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng Vợ tôi đi siêu âm về, Điện thoại cho tôi, nàng bảo chúng tôi sẽ có một công chúa. Tôi rất vui và Vợ tôi thì không thể nào tả hết được nỗi vui sướng trong lòng nàng vì đứa bé sắp chào đời đây sẽ là nàng công chúa! Với tôi, mặc dù vẫn thích đưa con đầu lòng của mình là một cậu hoàng tử, một hoàng tử trông thật giống ba của nó, tôi sẽ đặt tên cho đứa con trai đầu lòng giống tên của tôi, nhưng đó chỉ là những suy nghĩ đơn độc. Bây giờ là thực tại, chúng tôi sẽ cùng nhau đặt tên cho con. Cả hai đều nhất trí với nhau sẽ lấy tên ngôi trường chúng tôi quen nhau, yêu nhau để đặt tên cho nàng công chúa của mình. …..
Cả gần tháng nay, kể từ khi Vợ tôi về nhà chuẩn bị sinh nở, tôi trở lại với cuộc sống duy tình cơm hàng cháo chợ mà chưa một lần cái bếp Gaz trong căn gác trọ được đỏ lửa. Ngày ngày cứ trôi đi như một cuồng máy, ngày đi làm cùng với những bữa cơm bụi, tối về tôi lại gọi hỏi thăm vợ như thế nào rồi lại ngủ để mai đi làm. … Ngày vợ sinh, tôi được Cty cho nghỉ phép 3 ngày về thăm vợ và đưa con đầu lòng. Vợ tôi sinh con gái thật! Tôi đặt tên cho con là Thiên Minh, cái tên gần giống cái trường anh ngữ tôi và Thủy tiên đã gặp nhau rồi yêu nhau để đến hôm nay chúng tôi đã có với nhau một nàng công chúa xinh xắn.
Ba ngày bên vợ và con của tôi thật là ngắn ngủi, tôi lại phải trở lên lại Sài Gòn đi làm, những ngày nghỉ tranh thủ sửa soạn lại phòng trọ, tôi như đưa gần hết đồ đạc xuống phía dười, để dành bên trên có thật nhiều không gian trống vì căn gác trọ bây giờ sẽ thêm một thành viên nữa. Tôi cũng sẽ vui hơn những khi trước giờ đi làm có thể hôn đưa con gái của mình và sau khi về nhà là có thể bế và chơi với con. …. Chỉ mới hơn 1 tháng khi sinh Thiên Minh, Thủy Tiên như đẹp hơn, nhanh nhẹn hơn và nàng cũng chiều chồng hơn. Phải nói, từ lúc gặp Thủy Tiên nàng đã đẹp thì bây giờ nàng càng đẹp hơn nhiều. Có khi đi làm về, bước vào cửa tôi muốn hôn vợ trước mà không phải như thường lệ tôi chạy đến bên Thiên Minh và hôn con. Ấy vậy mà hôm nay, sau khi tắm rửa và cùng Vợ ăn tối xong, tôi muốn quấn lấy nàng như rươi đực rươi cái chúng nó quấn nhau, quấn chặt lấy nhau mà thở, thở cho tới khuya, cho tới lúc Thiên Minh khóc đòi bú Mẹ …….
Hôm nay là sinh nhật 2 tuổi của Thiên Minh, Chiều nay tôi về sớm và gia đình sẽ không ăn tối ở nhà mà sẽ đi ăn tối bên ngoài, sau đó tôi đưa Thiên Minh vào khu vui chơi Thiếu Nhi bên Thị Nghè. Nhìn nó chơi đùa khi Vợ tôi bế bé lên xe ngựa, đu quay, ngồi cầu trượt,… Tôi thấy mình thật hạnh phúc bên vợ hiền con thơ, tôi thầm cảm ơn Chúa đã đưa Thủy Tiên đến bên tôi, thầm cảm ơn Người đã cho chúng tôi một cô công chúa bé bỏng, mặc dù chúng tôi vẫn đang sống không được như những cặp vợ chồng khác, có nhà riêng, có ruộng riêng và có những khu vườn trước nhà trồng đầy hoa ngoài một nhà trọ tuy không lớn nhưng thật ấm áp….
Thủy Tiên càng ngày càng có nhiều bạn bè đến chơi, nàng đi chợ và nấu ăn đã ngon nay lại ngon hơn trước nhiều. Có lẽ thời gian gần đây hay có bạn đến chơi đã chỉ cho nàng cách nấu nhiều món ăn ngon. Có khi đi làm về, tôi vẫn thấy nhà mình có khách, cười nói rôm cả căn phòng. Tôi hỏi, nàng nói những người bạn trước kia học chung, nào là vi tính, nào là kế toán,…
- Sao hay đến chơi thế?
- Thì thấy em ở nhà không làm gì, họ ghé chơi, thăm con mình.
- Cứ ngày nào cũng vậy, con ngủ sao được, rãnh em cứ đưa con qua sở thú cho con chơi.
- bữa em có đưa đi rồi mà nó cứ đòi gọi cho Ba đi với nó không àh!
Một hôm, đi làm về, vừa ăn tối xong. Mấy người bạn của Vợ lại đến chơi, cười nói rôm rả cả căn phòng. Tôi được chuốc rượu tới say mềm, trong cơn say tôi thấy bạn bè vợ có người nhìn tôi cười nụ. Thành lệ, càng say tôi càng ít lời đi và ngủ li bì không còn biết chuyện gì đang xảy ra chung quanh. Sáng ra tôi mới biết mình đang nhậu với bạn mà ngủ khi nghe vợ nói. Tôi chỉ biết cười trừ, hôn đưa con gái đang bi bô và vợ đi làm, tối qua uống hơi nhiều rượu nên giờ này đầu tôi vẫn còn như búa bổ, không biết lúc lên Cty có sao không. Tôi đã được lên chức tổ trưởng, đã là tổ trưởng thì phải cương quyết trong công việc, như thế thì những nhân viên kỹ thuật dưới mình mới chịu nghe, chưa kể mấy cô giao nhận máy của khách, chỉ cần thấy tổ trưởng vắng bóng, mấy cô sẽ nướng pin điện thoại ngay……
Thời gian gần đây tôi thấy vợ tôi có gì đó khang khác, bạn bè hầu như ngày nào cũng ghé nhà khiến cho cuộc sống trong căn gác trọ hay bị xáo trộn, Thiên Minh thì như gầy hơn trước nhiều. Công việc của tôi với vị trí tổ trưởng cũng đang bấp bênh khi khách hàng như giảm đi rất nhiều do càng ngày càng nhiều Cty máy tính hiện ra, họ cạnh tranh đủ khía cạnh để nhằm thu hút khách hàng về phía họ. nhân viên bán hàng trong cty nhiều người cũng không mấy thiện cảm với tôi vào những buổi họp. Khi về đến nhà, nhìn con gái không còn bụ bẫm như trước. Buồn. Với vợ, có nhiều lúc đang âu yếm bên nhau, lúc tôi cao hứng thì nàng cũng hời hợt như có lệ. Cứ như là một cái máy nằm im mà không có cảm giác khiến nhiều khi tôi vùng ra cứ nghĩ đây có phải vợ tôi không, có phải Thủy Tiên của những phút giây nóng bỏng bên nhau không hay chỉ là một cái xác không hồn bên chồng. Nhiều khi đi làm về, không có vợ con ở nhà nhưng quần áo nàng thì trên giường cái áo, cái quần cầu thang, nhà tắm thì thau quần áo Thiên Minh còn nguyên. Tôi nhớ có những lần chủ nhà nhắn phòng tôi hay có người ghé chơi quá khiến hàng xóm cũng không mấy hài lòng, có người đàn ông nào đó thường ghé thăm mà còn ở lại suốt từ sáng đến chiều và cứ lặp đi lặp lại như vậy. Tôi nhiều khi cũng tưởng vợ tôi hẹn hò tình nhân tại nhà khi tôi còn ở lại Cty. Nhưng đó chỉ là những ý nghĩ vẩn vơ mà tôi cũng nhanh bỏ nó ra khỏi đầu, vì vợ tôi cũng không có gì thay đổi nhiều lắm trong cuộc sống gia đình. Nghe nói thì nhiều mà tôi cũng không tin! Có khi hai vợ chồng vặc nhau, Nàng bảo tôi chỉ tài ghen bóng ghen gió, không tin tưởng vợ , chẳng thương con…...Tất cả những chuyện ấy thực ra thì chẳng có gì là đáng, cuộc đời đã là như thế và nhiều khi người ta cũng phải chiều theo. Tôi phải thông cảm cho vợ vì nàng ở nhà suốt ngày cũng buồn, nếu như không có Bé Thiên Minh chắc Vợ tôi cũng héo tàn vì suốt ngày giam mình chờ chồng mà thôi. Những người hàng xóm ai cũng thấy tôi yêu vợ con là thế, ai cũng nghĩ rằng tôi sẽ rất giữ vợ và cũng sẽ rất ghen. Chuyện đàn ông ghen vợ là chuyện rất bình thường, anh ta có thể nhăng nhít với hàng trăm người đàn bà nhưng chắc chắn một điều rằng anh ta sẽ không bao giờ chịu đựng nổi dù chỉ một ánh mắt da tình, sàm sỡ của một thằng đan ông nào đó hướng về phía vợ mình…. Nhưng đây lại không phải! Thủy Tiên là vợ tôi, là Mẹ của Thiên Minh. Nàng không và sẽ không làm điều gì có lỗi với chồng và với con, duy chỉ những người khác đa nghi và như muốn nghi ngờ thay cho tôi mà thôi!
Mấy hôm nay, Cty tôi đang đấu thầu cùng những cty khác một gói thầu xây dựng hệ thống mạng cho một trường Công nghệ thông tin trên Lâm Đồng. .. Vừa vào phòng ngồi xuống chưa ấm ghế, chuông điện thoại reeng, Có cuộc họp đột xuất nội bộ Cty. Thì ra cty tôi đã trúng gói thầu trên tận Lâm Đồng, cuộc họp hôm nay sẽ đưa ra danh sách những mảng cần phải lên đó ít nhất là 1 tuần để xây dựng hệ thống. bên kỹ thuật chúng tôi sẽ phải lên đó 4 người, Tôi là tổ trưởng nên Ông trưởng phòng ký thêm cho tôi thêm 1 người nữa là 5 người sẽ cùng lên đó. Sáng mai chúng tôi sẽ cùng xe Cty lên làm việc. Vừa rời phòng họp, tôi điện thoại dặn vợ giặt bộ đồ giùm tôi và ủi thêm cho tôi mấy cái áo, mai tôi sẽ lên Lâm Đồng công tác. …
- Hay em với con lên Lâm Đồng với anh luôn, tiện đưa con đi Đà lạt chơi?
- Anh đi làm, có phải đi nghỉ phép đâu mà đi chơi với em và con được.
- Thì cứ đi, nếu công việc trôi chảy anh ở lại ít ngày đưa em với con tham quan Đà Lạt, Em cũng chưa đi đà lạt lần nào mà!
- Thôi, đi với con mà em thì say xe không lo được cho con. Em không đi đâu. Tết này mình đi cũng được anh àh.
- Ừ hay tết cả nhà mình đi chơi, mà em thích gì gì Anh mua về cho em. A sẽ mua cho Thiên Minh cái áo len, trên đó có nhiều mẫu áo len cho trẻ em đẹp lắm! chắc con bé sẽ thích cho xem.
- Anh mua gì cũng được. nói bé bé để con bé ngủ nữa chứ! Anh cung ngủ mai còn đi sớm.
Công việc của chúng tôi thành công ngoài dự kiến nhờ trang thiết bị Cty đã cho xe đưa lên sớm hơn nửa ngày và cũng được nhân viên của trường học ở đây phụ rất nhiều. Khi chúng tôi lên đã có thể bắt tay vào công việc ngay mà không phải chờ đợi như những lần trước kia. Không ai có thể biết được rằng chúng tôi đã làm những gì mà nhanh đến như vậy. trong khi cái dự án này có thể sẽ ngốn thời gian của chúng tôi phải hơn 1 tuần mà nó đã hoàn thành chỉ hơn 4 ngày. 7 giờ tối, sau khi đã bàn giao hệ thống cho nhà trường, kí vào các biên bản kĩ thuật và bảo hành xong. Điện thoại về nhắn với vợ tôi có thể về Sài Gòn vào tối mai nhưng sao tôi gọi mấy lần cũng đầu dây bên kia cứ ò í e không liên lạc được. Chắc vợ tôi điện thoại đã hết pin, giờ này nàng cũng có thể đang ru con bé ngủ mà chưa sạc điện thoại. Nhắn với mấy anh kỉ thuật tối nay ra chợ đêm Bảo Lộc lai rai chúc mừng thành công sớm, nhủ lòng sáng mai tôi sẽ gọi cho Thủy Tiên sau cũng không sao. … Mấy anh em vào một quán vỉa hè của chợ đêm, quán này nghe nói có món chân gà nướng ngon nhất khu chợ đêm, có thể vì thế mà khi chúng tôi ghé xe vào, vừa xuống xe cũng thấy khách rất đông. Nam có, nữ có, phần lớn là các cu cậu choai choai tóc xanh tóc vàng, ngồi vừa uống rượu vừa kể những thành tích đánh lộn chỗ này chốn nọ. Không những các cậu, các cô bé cũng sôi nổi không kém, vừa nói chuyện vừa văng tục. Tôi không tài nào đếm hết được họ đã “ nói tiếng nho” như vậy bao nhiêu lần trong 1 câu chuyện, không thể đếm hết bao nhiêu chữ “ Đan Mạch” mà các cô cậu kèm theo trong một câu nói Tiếng Việt. Chúng tôi biết thân phận là những người cũng lớn tuổi hơn nhiều, cũng chỉ là khách lạ nên chỉ nói chuyện vừa phải và chúc mừng nhau trong thành công của công việc mà thôi. Những dĩa chân gà nhìn đơn sơ, không mấy thiện cảm mà nó ngon cực kì, thơm một cách lạ thường khiến cho chúng tôi ngồi chỉ khoảng hơn 1 giờ đồng hồ cũng uống hết mấy chai Vodka hà Nội. Trong tổ kỹ thuật của chúng tôi là uống rượu mạnh nhất cty, duy chỉ có tôi cũng trong tổ mà lại uống yếu nhất mà thôi, tôi là một chiến sĩ luôn luôn hi sinh trước các trận đánh. Vậy mà hôm nay cũng cầm cự cho đến giờ phút này mà chưa gục ngã.
- Anh Nam, Anh đã báo về Cty chưa?
- Báo gì?
- Thì báo đã xong sớm chưa đó!
- Àh, Anh chưa báo, tính sáng mai nghiệm thu lần cuối rồi Anh báo luôn, chứ cứ chiều lại mà báo cho mấy ổng chửi à? Mấy ổng giờ đó là giờ linh mà!
Anh tài xế cười cười và nháy với thằng kỹ thuật kế bên rồi quay sang nhìn tôi.
- Hay sáng mai mình vào ĐamB’ri rồi chiều về Anh Nam ha!
- Sáng mai để nghiệm thu lai rồi mới biết nên về sáng hay về chiều. Anh cũng muốn về sớm chứ đi mấy ngày rồi cũng nhớ ….!
- Em thấy khi anh bàn giao cho ông Hiệu trưởng, ông khen quá chừng rồi, chắc không có gì phát sinh thêm đâu anh à! Mai anh em mình vào rồi chiều về, em cũng chạy xe lên đây nhiều lần mà chưa một lần vào đó chơi, nghe nói trên này nó là cái thác đẹp nhất Lâm Đồng đó Anh àh!
- cứ như vậy đi, mai nghiệm thu lần cuối rồi anh em mình vào đó chơi. Chiều về chứ tối về đường đèo nguy hiểm lắm!
- Nào cạn ly nào! Anh tài xế vui mừng giơ ly.
Dậy sớm, trước khi vào nhà trường, tôi điện thoại cho vợ thì chẳng ai nghe máy. Chắc hai mẹ con cô ấy đi chợ rồi. Tôi nghĩ vậy rồi cũng cùng anh em vào trường nghiệm thu và thử hệ thống mạng lần cuối trước khi báo về cty. Mọi thứ đều tốt, điện thoại về báo cho trưởng phòng đã hoàn tất. Không ngờ tối qua ông hiệu trưởng đã gọi cho Giám Đốc, Ông khen chúng tôi làm việc nhanh và chất lượng. Sáng nay Cty đã họp thông báo rồi, vậy là cuộc gọi của tôi cũng như có lệ. Trưởng phòng bảo chúng tôi có thể nghỉ ngơi trên đó 1 ngày rồi về cho khỏe. Tôi thấy trưởng phòng hôm nay dễ thương đột xuất, khi cho anh em biết thái độ khác thường của ông, ai cũng cười!
Tôi cứ nghĩ khi vào đây, sẽ có nhiều khu vui chơi lắm! Ngược lại hoàn toàn là những khu nhân tạo, duy chỉ có cái thác là hũng dũng đổ từng khối nước xuống vực. tranh thủ chụp hình và theo thang máy lên đỉnh thác rồi xuống. ai nấy người ướt sũng hơi nước. Trong này, khí hậu trong lành thật! Đi hết các khu rồi chúng tôi ra xe về khi trời cũng gần chiều. mấy anh em sẽ có nhiều cái để kể khi về lại Cty.
- Có ai muốn mua quà gì cho người nhà không? –Tôi hỏi
- chắc phải mua cho Bà chằn nhà em ít dâu tươi, khi đi bà ấy dặn rồi về không có bả xé xác em đã đành, cấm khẩu nữa em chết luôn.
Anh tài xề được dịp cười kha kha!
- lát về Em ghé chợ Bảo Lộc, mua ít quà Anh nam ha!
- Ừ! Ghé anh cũng mua quà cho Vợ và tiểu thư nhà anh.
Đỗ xe bên cây xăng Lê Thị Pha sát chợ, chúng tôi vào Trung Tâm Thương Mại Bảo Lộc, nhìn thứ nào tôi cũng muốn mua cho vợ và Thiên Minh. Nếu có nhiều tiền chắc tôi sẽ mua cả một xe quà quá. Ghé shop áo len, tôi chọn cho cô con gái của mình một chiếc áo len màu trắng kèm theo những sợi tơ óng ánh và nhờ cô nhân viên chọn cho một chiếc áo len giống như vậy thuộc cỡ lớn cho Thủy tiên. Sang dãy kế bên ghé quầy rượu, mua thêm mấy chai rượu Chát về phòng cho anh em. Thấy có một ché rượu cần xinh xinh, nhưng giá thì ngoài khả năng của tôi. Nhắn với mấy cậu kia. Hay anh em mình hùn tiền mua ché cần này về làm quà, tối mai cùng liên hoan với phòng. Tất thảy đồng ý! Thế là chúng tôi cùng nhau hùn lại mua ché rượu cần làm quà cho phòng như thường lệ mổi khi đi tỉnh là phải có quà cho phòng. Tối mai tất thảy anh em trong phòng cùng nhau liên hoan, ai có vợ hay bạn trai bạn gái gì đều tham dự chúc mừng thành công trước dự kiến của chúng ta. …..
Trời tối, Anh tài xế không dám chạy nhanh nên khi chúng tôi về đến Cty cũng gần 9h tối. Tối nay Trưởng phòng trực nên tôi vào bàn giao sổ sách sau đó xuống nhà xe lấy xe tranh thủ về có quà cho con và Vợ. Do bàn giao sổ sách và những sơ đồ, Ông trưởng phòng hỏi đủ thứ chuyện nên mãi hơn 10h tôi mới về đến phòng. Căn phòng tối thui, ngước nhìn lên căn gác tôi thấy chỉ còn ành điện nhập nhòe bị che bởi tấm rèm hắt qua ô cửa kính. Nghĩ là vợ và con gái đang ngủ, sợ hai người thức giấc. Tôi nhẹ nhàng mở cửa dắt xe vào. Quoái lạ, xe ai giống như xe của anh học chung kế toán bạn Thủy Tiên, sao lại ở đây? Chống xe cận thận, đặt tùi quần áo và quà tặng vợ con xuống 1 góc nhà, tháo giày và đi nhanh đến cầu thang lên gác. Vừa bước hết bậc cầu thang, đập vào mắt tôi là một cảnh tượng không thằng đàn ông nào có thể tưởng tượng ra. Trước mắt tôi là hai sinh vật không có một mảnh vải che thân trông thật gớm ghiếc dưới ánh đèn ngủ mờ mờ. Không thể tin vào mắt mình, bật đèn phòng sáng lên để xem những con người này đã làm gì trong căn gác này. Thật không ngờ Thủy Tiên đã dám làm chuyện này, cô dám đưa một thằng bạn học về để cùng ngủ trên chiếc giường mà hơi ấm của tôi vẫn còn phảng phất đâu đây. Tôi dau đớn tru lên , máu trong cơ thể tôi như muốn dồn hết về não. Lúc này thì hai người kia giật mình thức giấc và mặt tái đi như không còn giọt máu nào đọng lại.
- Mẹ kiếp, con người sống với nhau mấy năm trời đã có một mặt con, giờ khốn nạn như vậy hả? Tôi nói như hét lên!
Thằng đàn ông kia vội vàng quơ lấy quần áo mặc vào, trong khi đó Thủy Tiên kéo tâm chăn che người. Không ai nói được lời nào, ….. Quay sang thấy con dao nằm trên đĩa trái cây Tôi lao vào thằng đàn ông kia như Võ Tòng chỉ một dao phải đâm chết con hổ dữ trong tiếng hét của Vợ tôi. Mũi dao như cắm phập vào bả vai khi thằng đàn ông đó tính vùng lên bỏ chạy. Giờ thì đã như xỉu đi vì hốt hoảng. các căn hộ hàng xóm như thức giấc sau những tiếng hét của Vợ tôi, người đàn bà hư hỏng. Tôi nói như hét lên:
- Con đâu?
- Em .. em đưa nó về ngoại hôm qua.
- Cô đưa con tôi về đó để ăn nằm với cái thằng này hả? Cô mặc đồ vào đi, cô khốn nạn lắm!
Đầu óc tôi lúc này như quay cuồng không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. Để mặc cho vợ tôi và thằng kia bất tỉnh nằm đó, xuống dắt xe. Tôi không muốn nhìn thấy căn phòng này thêm phút nào nữa, vừa dắt xe ra khỏi cửa.
- Chuyện gì thế cậu Nam?
Mấy người hàng xóm tự nhiên đứng trước cửa phòng tôi đông nghịt.
- Hỏi con đà bà trong nhà đó.
- Cậu đi đâu vậy, Tôi nghe tiếng nhỏ Tiên nó la mà !
Không thèm trả lời, tôi phóng xe thẳng ra đường. Chạy lang thang ngoài phố mà không biết mình đang chạy đi đâu. Phải đi, Tôi không muốn quay trở lại cái tổ không còn ấm áp trên căn gác trọ đó nữa. Chợt nghĩ đến con gái chắc từ hôm mình đi cho đến nay cũng chẳng sung sướng gì khi mà con đàn bà đó chỉ dành thời gian cho thằng tình nhân kia, đã phải đưa con về ngoại để có nhiều thời gian ân ái với tình nhân mà không phải sợ con gái mình nhìn thấy. Tôi vội vàng hướng ra xa lộ hà nội và về thẳng quê nhà, không cần biết lúc này là khuya hay sớm, tôi chỉ muốn gặp con tôi. Tôi phải đưa con gái tôi về Nội sống, sẽ viết giấy li dị. Con gái tôi không thể có người đàn bà như vậy làm mẹ. Cô ta không xứng! đã hơn nửa đêm, Mẹ vợ tôi cũng chẳng hay biết gì. Bà trách:
- Con Tiên thì mấy ngày trước đưa con về đây một mình, hôm nay lại một mình mày đón con nửa đêm. Tụi mày cãi nhau hả?
- Dạ không có chi Mẹ, tụi con chỉ giận nhau.
- Nó đang ngủ, mày để nó ngủ chứ tội nghiệp con Bé mấy ngày cứ hết kêu Ba rồi đòi Mẹ.
- Thôi Mẹ thức nó dậy giúp con, con đưa về bên Nội nó.
- Tao thật không hiểu nổi. Từ trước giờ tao có thấy tụi mày vậy đâu. Chờ tao thức con bé xem nó có dậy không.
Thiên Minh nghe bà ngoại nói có Ba rước thì dậy ngay, khóc như hờn dỗi tôi bỏ nó đi mấy ngày mà không chịu ngủ với nó.
- Ba không thương Thiên Minh, Ba bỏ Thiên Minh.
- Ba về với con rồi đây con gái của ba!
- sao mẹ không về với Ba?
- Thôi, mình về Nội nhé con. Tối nay Ba sẽ ngủ với con gái nhé!
- Dạ. Thiên Minh chào Bà Ngoại!
- Mày coi chạy xe cận thận nha! Mẹ vợ tôi nhắc.
- Dạ con biết ạ.! Con Chào mẹ về.
Đưa con bé về, ngồi trên xe nó nói như không biết mệt. Tôi chỉ biết dỗ dành con và chỉ gật đầu ừ trong những câu hỏi của nó. Tôi không dám chạy nhanh vì đường Bình Giả thời gian này cũng hay có những anh thanh niên đi nhậu về khuya, chạy xe như không mở mắt rồi gây tai nạn. Ngồi trước tôi, Thiên Minh cứ ngoái đầu lại nói chuyện, để khi vào những con hẻm trong. Những con chó sủa ầm lên cả xóm, con này như báo hiệu con kia như thế nào mà khi chúng tôi chưa chạy xe ngang cũng đã nghe tiếng sủa ầm. Khi về đến nhà thì cổng nhà tôi cũng đã khóa, không biết làm cách nào để vào. Nhà tôi cũng có nuôi một con chó Nhật nhưng hình như nó còn nhớ tôi hay sao mà không sủa, ngược lại lại chạy ra ứ ứ dưới chân tôi. Tôi dành lấy điện thoại gọi cho em gái tôi ra mở cổng mà không dám kêu, mà cho dù tôi có gọi lớn thế nào thì người trong nhà cũng không thể nghe được. Từ quảng sân vào nhà tôi dài đã dành, còn phải qua 2 lớp cửa, các cửa phòng thì cũng hơi kín nên sẽ không nghe mà duy chỉ có những nhà hàng xóm nghe mà thôi.! Tôi gọi cho em gái nhưng người mở cổng lại là Mẹ tôi.
- Mi làm cấy chi mà về giờ ni thằng tê? Trời ơi còn cả bé Minh nữa! Mẹ hấn mô?
- Thì mẹ mở cổng đi đã! Răng con kêu con 6 mà mẹ phải ra mở cổng?
- Mẹ cầm chìa khóa, sáng tau dậy sớm đi lễ.
- Dạ con chào nội.
- đây bà bồng con vô cho ba con dắt xe.
Con bé chạy đến bà để bà bề trong khi tôi dắt xe vào nhà, tiện tôi kéo cánh cổng lại. khi cho xe vào nhà mẹ tôi lại hỏi:
- Răng? Con Tiên đi mô mà cha con bay giắt nhau về đây giờ ni?
- Thôi có chi mai nói mẹ à!
- Ừh, thôi mi coi ngủ đi cho khỏe. Bé Minh có muốn ngủ với Bà Nội không? Bà vừa nói với tôi vừa quay sang Thiên Minh hỏi!
- Con ngủ với Ba Nam, Ba Nam nói về Nội Ba nam ngủ với con mà.
- Ừ Ba ngủ với Thiên Minh nè! Trong phòng còn Chăn mùng không Mẹ?
- Còn nguyên, mi đưa con Bé vô ngủ đi.
Về lại phòng cũ của tôi, biết bao kỉ niệm lúc tôi chưa đi học xa và đi làm cứ ùa về trong tôi, lại cái đêm sau Lễ cưới của tôi và Thủy Tiên cũng là căn phòng này. Giờ chỉ còn 2 cha con tôi. Thiên Minh không chịu ngủ, nằm bên con gái nghe nó nói mà như hỏi:
- Má Tiên không thương Thiên Minh nữa, Má Tiên hôn Chú Nguyên giống ba Nam hôn Má Tiên, Má Tiên không hôn Thiên Minh.
- Tại Con gái Ba không ngoan nên Má Tiên không hôn phải không nè?
- Thiên Minh ngoan mà Ba! Thiên Minh ăn cơm không cần Má Tiên đút mà!
- vậy con gái của Ba có muốn Má Tiên hôn không nè, có muốn ngủ chung với Ba, với Má Tiên không nè?
- Thiên Minh muốn mà, con muốn ngủ chung với Ba và Má cơ.
- Vậy Con gái của Ba nhắm mắt ngủ ngoan nè, mai Má Tiên sẽ về với con. Con mà không ngủ thì mai Má không về với con đâu.!
- dạ con ngủ nè, con ngủ mai má về với con nè!
Thiên Minh vừa nói thì cũng nhắm mắt lại ngủ, không biết con bé đã ngủ chưa nhưng qua ánh đèn ngủ mờ mờ tôi thấy mắt con gái tôi như nhắm nghiền lại. Lúc này sao tôi thấy con bé thật tội nghiệp và như có lỗi với nó quá. Tôi ghét Thủy Tiên bao nhiêu, không muốn nhìn mặt vợ tôi thế nào thì con bé cũng không thể không có hơi ấm của mẹ nó.! Nó quả là quá nhỏ để biết những chuyện này và lát nữa thôi, khi ánh mặt trời lên thì tôi phải nói dối con tôi. Tôi phải nói dối như thế nào đây? Nhẹ nhàng dắp cho con bé tấm chăn mỏng, tôi chui ra khỏi mùng và xuống nhà dưới lục tìm chai rượu mà ba tôi thường hay để dưới bàn. Nghĩ về con gái, nghĩ về Vợ tôi đã đối xử với tôi quá tàn nhẫn. Uống, uống và uống. Tôi hy vọng rượu làm tôi say để lấn át cái nỗi bực tức đang cuồn cuộn trong lòng mà không dám nói với ai. Cả nhà đang chim trong sự yên lặng. Còn riêng tôi, rượu đã nhanh chóng ngấm vào cái dạ dày trống trỗng, ngấm vào máu, lên não. Rượu biến thành một cơn mê lúc hất tôi lên thật cao, lúc nhấn chìm tôi xuống tận đáy biển. … Tôi gục nằm luôn nơi bàn ăn dưới bếp mà không ai buồn thức tôi dậy khi thấy chai rượu của Ba tôi đã không còn đọng lại giọt nào. Lúc tỉnh, thấy mẹ tôi dắt Thiên Minh xuống rửa mặt, Mẹ nhìn Tôi như ngờ vực.
- Bây với con Tiên có chuyện chi phải không?
- Mẹ đừng nhắc đến cái ngữ đó nữa! Tôi như bực mà nói.
- Thì có chuyện chi bây nói cho Ba Mẹ biết còn khuyên nhủ bây. Bây cứ im im thì ai biết? Vợ chồng sống với nhau thì phải biết nhường nhịn nhau chứ có tội tình chi mà bây bồng cháu về cả đêm như ri àh?
- Nhịn chi mà nhịn, con đi công tác tận trên Lâm Đồng. Ở nhà hấn đưa con gái con về Ngoại mấy ngày rồi! làm vợ chỉ có việc lo cho con mà cũng lo được mà phải đưa con về Ngoại à? Mẹ muốn hỏi chi thì mẹ hỏi con dâu của mẹ đó. Con mệt rồi! lát nữa con đi Sài Gòn rồi chiều về đây luôn.
- Mi về đây rồi làm ăn của mi răng? Để mẹ hỏi con Tiên coi mi với hấn có chuyện chi.
Quay qua đưa con gái nãy giờ không hiểu Ba nó và bà nội nói những gì, miệng cứ muốn nói mà không được.
- Lát nữa ba đi lên Sài Gòn lấy quần áo cho Con nhé!
- Ba có lấy đồ cho mẹ Tiên không ba?
- Ừh, Ba lấy nhưng con phải ở nhà ngoan nha!
- Dạ! Thiên Minh ngoan mà ba.
Sau khi rửa mặt cho tỉnh táo, tôi ra thềm ngồi châm điếu thuốc hút. Trong làn khói thuốc mơ màng! Không biết lát nữa đây khi lên Sài Gòn sẽ đối diện với Vợ tôi lúc đó sẽ như thế nào, máu trong người tôi có còn như mới tối qua không. Bất giác chợt nhớ đến Nguyên, người tình của vợ tôi. Người đã phá vỡ hạnh phúc gia đình tôi, lúc tôi đâm con dao vào vai hắn khiến hắn bất tỉnh giờ đây sẽ thế nào! Thoáng rùng mình và tự an ủi mình nó sẽ không sao, mà cho dù có sao đi chăng nữa thì cũng do nó tự chuốc lấy khi đã làm chuyện ấy với vợ tôi. Dám làm cái chuyện đó trên chiếc nệm mà hơi ấm của tôi không bao giờ phai đi. …
Lên đến Sài Gòn cũng gần trưa, căn phòng trống huơ với cảm giác thật lạnh lẽo. Bước lên cầu thang nhìn lại căn gác, tôi thấy hãi hùng trước vũng máu đã gần khô mà tối qua chính tôi đã gây ra.
- Anh Nam về đó hả anh Nam?
- Vâng chào bác, có gì không bác?
- Tao thấy tối qua mày làm vậy là đúng, Nhiều lần tao nói mà mày không nghe tao. Thằng đó mày đi làm là nó đến rồi đóng cửa hú hí trong phòng. Tao thấy thương cho mày với con bé nhỏ, nói mà mày không tin. Tao chịu!
- Con đâu có ngờ vợ con nó vậy! Àh thằng đó có sao không vậy Bác?
- Mày vừa chạy đi một lát thì có taxi chở thằng đó đi bệnh viện. nghe đâu cũng nặng đó mày, có thể nó liệt tay.
- Vậy là vợ con chắc đi nuôi nó rồi. Tiện đây con cũng báo với Bác con dọn đồ, con về quê luôn Bác àh.
- Mày đang làm ăn ngon vậy nghỉ uổng mày?
- Con về kiếm việc gì làm ổn ổn vài tháng rồi con sẽ mở tiệm sửa máy tính dưới quê. Lát bác ghi giấy con trả phòng nha, còn Tiên nó có ở hay không thì mặc nó. Bác tính hết tháng này cho con, khi nào nó về bác nói nó vì đồ dạc của nó con để lại.
- Tùy mày thôi, nói thiệt mày đi tao cũng nhớ nhớ. Con bé nhỏ dễ thương lắm!
Tranh thủ dọn dẹp đồ dùng và liên hệ với Cty xe tải Thành Hưng vì đồ dùng trong phòng tôi nhiều nên không thể đi cùng xe khách về được. Tuy không có vợ tôi ở phòng trọ nhưng tôi cũng không buồn gọi cho cô ấy, không muốn nhắc đến cái loại đàn bà phụ chồng bỏ con đó nữa. Trong khi tôi không nhắc đến, không muốn nghĩ đến thì ở nhà. Mẹ tôi cũng gọi cho Tiên để hỏi chuyện gì và cũng để cho Thiên Minh nói chuyện với Mẹ, nó nhớ Mẹ nó nên cứ đòi gạp mẹ. Nói chuyện với Mẹ tôi, Tiên không nhận cho mình cái lỗi gì hết ngoài việc tôi tự nhiên đánh bạn của Tiên rồi bỏ về quê. Để giờ cô phải nuôi bạn ở bệnh viện vì có thể cậu ta sẽ phải liệt một tay và không còn lao động được. Mẹ chỉ biết có vậy nên cũng khuyên cô tranh thủ để rồi ông bà nội phân xử cho. Vợ chồng sống với nhau mà chỉ có một chuyện nhỏ như vậy cũng để cho đưa bé phải xa cha xa mẹ.
Khi về đến nhà, khi nghe Mẹ tôi kể lại những gì Tiên nói. Tôi không có ý kiến gì, lầm lũi nhờ nhân viên họ đưa đồ vào phòng, rồi đây trong căn phòng này sẽ lại là một tổ ấm mới. Tổ ấm này chỉ dành cho Tôi và Thiên Minh mà thôi. Ấy thế mà suốt ngày, Thiên Minh cứ đòi mẹ, tôi phải dỗ hết cái này, khuyên cái nọ con bé mới chịu nghe. … Bẵng đi một tuần, cô ấy cũng không về với con, không về nói gì với Ba Mẹ hay xin lỗi tôi một tiếng. Mặc dù trong lòng tôi cũng như đang muốn tha thứ cho cô ấy. Con gái tôi không thể mồ côi Mẹ khi mà tôi chưa viết cũng không viết tờ giấy li dị , chỉ mong sao Thủy Tiên biết lỗi mà quay về với chúng tôi. Lúc này, con bé cũng như đang quen dần khi không có mẹ bên cạnh vì mọi người ai cũng chiều nó hễ nó đòi gì, chỉ không thể đưa mẹ nó về được mà thôi. Hai cô và chú út thì mua cho nó rất nhiều đồ chơi, búp bê, xếp hình, Ông bà nội thì suốt ngày bên cháu. Còn tôi, suốt ngày tôi giam mình trong phòng với chiếc máy tính và hí hoáy hết viết rồi đọc rồi lại viết mà không biết mình đang viết gì. ….
Mọi chuyện không còn bình yên nữa khi mà một hôm, Tôi nhận được một giấy mời ra xã xác nhận có người tố cáo tôi cố ý gây thương tích và bỏ trốn. Lúc này tôi như đã hiểu người ta đã đưa đơn kiện tôi đã làm con trai nhà người ta mang thương tật ở tay. Họ không cần tôi bồi thường mà thẳng đơn ra tòa, đã có ngày hẹn ngày tôi ra hầu tòa, trong thời gian này tôi có thể nhờ luật sư bào chữa cho mình. Khi xem xong giấy mời. Lúc này Ba tôi thì bực tức, Mẹ tôi thì chỉ biết ngồi khóc. Trong khi đó con gái tôi thì vẫn hồn nhiên như mọi ngày cũng làm vơi đi phần nào nỗi buồn trong tôi và gia đình. Nghĩ là tôi không có gì sai nên cũng không thuê luật sư bào chữa gì cho mình khi ra tòa. Tôi đưa con gái đi chơi hết chỗ này đến chỗ nọ. Những nơi nào mà tôi thấy con bé thích và chưa được đi tôi cũng chở con đi. Tôi có nhờ Mẹ xin cho Thiên Minh vào lớp mầm non ở các sơ Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn để cháu đi học. Tiện tôi cũng chuẩn bị tinh thần sau khi ra tòa về cũng dò hỏi xin việc làm tạm để quen cuộc sống dưới này, khi quen hẳn cách làm việc cũng như mức sống thì tôi cũng sẽ mở tiệm với số vốn dành dụm bấy lâu nay. ….
Ngày tôi ra tòa, không biết bên đó chạy chọt thế nào mà tôi bị kết án vào tội gây rối trật tự và cố ý gây thương tích thương tật vĩnh viễn. Tôi lãnh mức án 18 tháng tù giam. Khi đọc lời tuyên án thì cũng là lúc mẹ tôi khóc như muốn hết nước mắt, Ba tôi thì lầm lũi ra về. Quay xuống nhìn Cha mẹ và con gái tôi, như muốn chạy xuống ôm con vào lòng nhưng không thể , Tôi đã từng dáo dác tìm có ai giống Thủy Tiên trong căn phòng hay không nhưng cô không có ở đây, có thể cô tránh mặt mọi người. Cô có thể tránh để không nhìn mọi người vậy sao cô cũng có thể tránh mặt của con mình chứ? Cúi dầm mặt, tôi cảm thấy thật xấu hổ vừa như đứt từng khúc ruột khi nhìn con gái mình để cho chiếc còng đánh .. cạch .. vào tay mình đưa vào trong ……
***
Vừa gọi Thiên Minh xong, Mẹ tôi òa lên khóc. Những giọt nước mắt của bà rớt xuống nhiễu trên cát những hình thù rách rưới như những mảnh giấy bị mối mọt ăn mòn. Lấy một cái hộp trong giỏ ra bà bảo:
- Mi cầm cái hộp mứt ni vô trong đó anh em trong phòng ăn.
- Dạ con cảm ơn mẹ.
Thiên Minh cũng vừa tung tăng chạy đến, khoanh tay chào Tôi về. Ôm vội đưa con gái vào lòng, hôn lên trán mà tôi đang ứa ra những giọt nước mắt hối hận. “ con ở nhà ngoan, phải vâng lời ông bà nội và cô chú nghe con, phải chăm học. ba hứa học xong ba sẽ về với con.” Mãi tới lúc này, tôi mới thấy Mẹ tôi nở một nụ cười , nụ cười như xua tan đi bớt vẻ cực khổ của Mẹ. Mẹ đã khổ vì cái gia đình nhiều rồi, giờ thêm tôi đã làm Mẹ như già nhiều. Không biết bà còn đủ sức chịu đựng thêm nửa năm nữa để chờ tôi về hay không. Keeng! Keeng! Keeng! ….. Tiếng kẻng báo hết giờ thăm nuôi, tôi vào lại với nỗi thương nhớ cha mẹ và day dứt với đứa con gái của mình.
Caibang

